Chương 8
tư mới tìm được Nguyễn Nam Tô, cho nên tuyệt đối không cho phép xuất hiện bất cứ sai lầm nào.
Mặc dù Tưởng Chính Trì không đồng ý với việc làm của Chu Thần Diệp, cũng không chỉ một lần khuyên anh ta, nhưng ở trước mặt Nguyễn Nam Tô giúp anh ta giấu diếm chuyện này vẫn khiến trong lòng anh có loại cảm giác tội lỗi rằng mình là "đồng lõa".
Chức trách của bác sĩ là cứu người, mà anh làm như vậy là tương đương với gián tiếp hại người.
Anh sửa sang lại bàn làm việc của mình, dùng giọng nói ôn hòa hỏi "Gần đây Đông Thành tuyết rơi dày đặc, nghe nói trên núi Lâm An tích tụ một lớp tuyết dày, chạng vạng hoàng hôn cảnh sắc rất đẹp, cô đi ngắm qua bao giờ chưa?" "Chưa từng." Nguyễn Nam Tô lắc đầu, thở dài nói "Thần Diệp nói bên ngoài trời lạnh quá, lo lắng tôi ra ngoài sẽ bị bệnh, cho nên không có việc gì sẽ không cho tôi ra ngoài." Sau khi kết hôn với Chu Thần Diệp, cô thường có cảm giác rằng mình đã trở thành một con chim trong lồng.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến xuất phát điểm của anh ta là vì lo lắng cho sức khỏe của mình, cô cảm thấy mình có thể chịu đựng được sự mất tự do này.
Nghe thấy lời cô nói, ánh mắt của Tưởng Chính Trì lại dịu dàng hơn đôi chút.
Sau cùng, cảm giác tội lỗi trong anh lại dâng cao, bèn rời mắt khỏi người cô.
Cho đến khi trời hoàn toàn tối sẩm, kết quả kiểm tra sức khỏe của Nguyễn Nam Tô mới có.
Cô lấy bản báo cáo trên máy in tự phục vụ, sau đó mang nó đến cho Tưởng Chính Trì.
"Hoàn toàn bình thường." Người đàn ông chăm chú nhìn vào mỗi dữ liệu trên phiếu kiểm tra sức khỏe của cô, "Tất cả các chỉ số đều không có vấn đề gì." Nguyễn Nam Tô lấy điện thoại di động ra gửi cho Chu Thần Diệp một tin nhắn WeChat, báo cáo kết quả kiểm tra sức khỏe của mình.
Người kia trả lời một chữ "Được", theo sau là một icon chạm đầụ Cô nhìn thấy icon kia thì bật cười vui vẻ, sau đó cất điện thoại di động đi "Bác sĩ Tưởng, vậy tôi về trước nhé, ngày lễ còn làm phiền anh, thật ngại quá." Tưởng Chính Trì nhẹ giọng đáp lại một tiếng.
Nguyễn Nam Tô bỏ phiếu kiểm tra sức khỏe vào túi, vừa định rời đi thì Chu Diệp Thần lại đột nhiên gọi điện thoại tới.
Cô nhấc điện thoại lên áp vào tai, nghe thấy người đàn ông thì thầm hỏi "Vẫn còn ở bệnh viện sao?" "Vâng, vừa mới có kết quả kiểm tra." "Tưởng Chính Trì vẫn chưa tan ca đúng không?" Chu Thần Diệp đứng dậy, khóa chặt ngăn kéo bàn làm việc."Anh xong việc rồi, em hỏi cậu ấy xem có thời gian không, nếu có thời gian thì tối nay mình mời cậu ấy ăn một bữa cơm." Nguyễn Nam Tô theo lời anh ta ngẩng đầu lên hỏi thử.
Và câu trả lời là đồng ý.
Hôm nay là ngày đầu năm mới nên lẽ ra Tưởng Chính Trì được nghỉ, là vì muốn kiểm tra sức khỏe cho cô mới đến bệnh viện, cũng không có chuyện gì khác.
Địa điểm ăn tối do Chu Thần Diệp quyết định, anh ta chọn một khách sạn rất nổi tiếng ở Đông Thành Thục Cẩm Hương.
Vị trí của khách sạn khá gần với bệnh viện, cho nên khi Chu Thần Diệp qua đó, Tưởng Chính Trì và Nguyễn Nam Tô đã đến nơi.
Hai người ngồi đối diện nhau, thỉnh thoảng lại nhỏ giọng trò chuyện, tán gẫu về những chuyện vụn vặt.
Anh ta đi qua, kéo ghế ra ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Nam Tô.
Ở giữa là