Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

lần này lại là mang tiền mang đồ đến đây, Lữ An muốn chiêu đãi cô tốt tốt một chút, tránh cho cô không vui lại bỏ đi.
Tần Đường đã từng đi qua không ít địa phương nghèo, đã từng ngủ trên phản cứng, cho nên nơi này so với nhiều nơi khác, điều kiện cũng tốt hơn nhiềụ Cô không hề kén chọn nói "Tôi ở đây cũng được, sáng mai cùng các anh đi làm việc luôn.
Chờ các anh vận chuyển xong hết đồ thì tôi cũng rời đi." Lữ An nhướng mày "Vậy được, cô ở đây nghỉ ngơi một lát, đợi phòng dọn xong tôi sẽ bảo cô." Tiểu Thành tiến lại gần, gãi đầu nhìn Tần Đường cười "Cô Tần, để tôi dẫn cô đi nghỉ ngơi." Tần Đường chỉ vào cái ghế dưới bóng cây nói "Không cần, tôi ngồi ở đây là được rồi." Tưởng Xuyên hai ngày hôm nay đều chạy đường dài, đang ngồi xồm trên mui xe xem xét, vặn vặn cổ, giọng nói toát ra sự nhàn tản lười biếng "Lát nữa đem xe đi rửa rồi kiểm tra lại một chút, động cơ có chút vấn đề." Tần Đường theo bản năng nhìn về phía anh ta, nhíu mày một cách rõ ràng.
Lữ An thấy sắc mặt cô thay đổi, vội giải thích "Không có việc gì, nếu xe có vấn đề gì lớn, anh Tưởng đã không đi đón cô rồi." Lữ An liếc mắt nhìn Tưởng Xuyên ra hiệu, xe có vấn đề còn đi đón người, bây giờ lại còn làm trò nói thẳng trước mắt người ta...
Tưởng Xuyên hạ mắt, nhìn về phía Tần Đường "Sợ?" Tần Đường mím môi "Không có, chỉ là không tán đồng hành vi của anh thôi." Anh ta cười ra tiếng.
Lữ An đạp một cước vào thân xe "Sao lại bẩn như thế này chứ?" Tưởng Xuyên vừa đi vừa nói "Bị rơi vào vũng bùn." Lời nói nói xong, người đã bước đên chỗ ngoặt ở cầu thang.
Lữ An cố giải thích "Do anh Tưởng mấy hôm nay bận rộn quá thôi, cô đừng để ý nhé." Tần Đường giơ máy ảnh chụp mấy bức, nhưng do Tần Xuyên bước đi quá nhanh nên bóng dáng cao lớn vô ý lọt vào khung hình.
Tần Đường không tự giác nhíu mi, sau khi xác nhận không thấy ai nữa, mới một lần nữa giơ máy lên chụp.
Lữ An gọi một cuộc điện thoại, vài phút sau liền có một cô gái trẻ và một người phụ nữ trung niên bước vào.
Cô gái trẻ gọi là A Khởi, người phụ nữ trung niên là dì Quế.
Hai người giúp Tần Đường đi dọn dẹp lại phòng ngủ.
Tần Đường thấy Lữ An vẫn đứng đó liền nói "Các anh có việc thì cứ làm đi, không cần để ý đến tôi." Lữ An cười cười, nhận lấy xô nước từ tay Tiểu Thành đi rửa xe.
Tần Đường đi dạo một vòng xung quanh, đứng bên cạnh nhìn bọn họ rửa xe, hỏi "Xe này chạy qua những chỗ nào vậy?" Lữ An tranh thủ lúc rảnh rỗi quay lại, cười đáp "Anh Tưởng tuần trước đi qua huyện Ba Trấn ở Hán Trung.
Chỗ đó đường núi nhấp nhô gập ghềnh, vô cùng khó đi, bên cạnh còn là vách núi nữa..." Huyện Ba Trấn.
Lông mi Tần Đường run lên, Tiểu Thành vẫn cười ngây ngô "Cũng may kĩ thuật lái xe của anh Tưởng rất tốt.
Nếu là em thì em cũng không dám lái." Lữ An cười "Phải đó." .........
A Khởi và dì Quế đã dọn dẹp phòng ốc xong xuôi.
A Khởi là một cô gái nhỏ rất thẹn thùng, lớn lên trông cũng rất đáng yêu, chỉ là làn da có hơi đen.
Cô ấy cười tủm tỉm giúp Tần Đường mang hành lý lên lầụ Tần Đường khoác ba lô trên vai, đi theo sau A Khởi, đi đến tầng hai, là


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡