Chương 6
nói "Ừ, nhiều mỳ quá." Khóe miệng Tưởng Xuyên vểnh lên, lại là cái điệu cười mang chút khinh bỉ.
Tuy anh ta không nói gì, nhưng Tần Đường biết, anh ta đang cảm thấy cô đang lãng phí lương thực.
Ánh mắt cô không nóng không lạnh nhìn anh ta, lại cầm đũa lên.
Tưởng Xuyên cười ra tiếng, cầm lấy một cái bánh mỳ khác lên ăn.
Tần Đường cuối cùng cũng miễn cưỡng ăn xong được bát mỳ, lúc hai người đi ra đến cửa, Tưởng Xuyên đưa mắt nhìn cô "Cô ở khách sạn nào?" Tần Đường hỏi lại "Ở chỗ mấy anh có chỗ ở sao?" Tưởng Xuyên nhìn cô, nói "Có." Tần Đường lại hỏi tiếp "Có phụ nữ không?" Tưởng Xuyên đáp "Có." Tần Đường đưa tay sờ sờ máy ảnh, "Vậy tôi ở chỗ của mấy anh, tiện làm việc." Lần này cô đã tính toán kĩ rồi, cô sẽ ở lại đây không lâu, sớm hoàn thành xong công việc để trở lại sớm một chút.
Tầm tháng sáu cô muốn đi Quảng Tây.
Tưởng Xuyên đứng nhìn cô nửa ngày, xoa xoa mái tóc ngắn, cười nhẹ "Đi thôi." Xe chạy gần một tiếng, Tần Đường nhìn bốn phía xung quanh, nơi này hiển nhiên đã là vùng ngoại thành Tây An, có chút hẻo lánh.
Tưởng Xuyên lái xe vào trong một cái viện, thoạt nhìn có vẻ rộng.
Bên trong có một cây đại thụ lớn, một tòa nhà hai tầng cũ kĩ, giống như là một cái xưởng sửa xe, ngoại trừ hai cái xe tải lớn, còn có một chiếc Jeep màu đỏ và một chiếc Santana kiểu cũ.
Tưởng Xuyên đỗ xe xong nói "Tới nơi rồi." Ghế sau không có phản ứng gì, quay đầu lại nhìn, thấy cô đang nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ, khóe miệng cong lên thành một nụ cười vui vẻ "Bây giờ thấy sợ rồi?" Còn chưa có hỏi rõ ràng đã dám cùng anh trở về rồi.
Tần Đường nhìn anh ta, lạnh nhạt hỏi "Sợ cái gì?
Tôi chỉ đang nhìn ngắm xung quanh một chút thôi." Lão Viên làm việc rất đáng tin cậy, nếu không điều tra rõ đối phương sẽ không nói với cô.
Lão Viên nói nơi này khu tổ chức tình nguyện, có trang web có địa chỉ và phương thức liên lạc cụ thể.
Đồ quyên góp gửi đến đây đều được người ở đây phân chia đến các hộ người nghèo trong khụ Đúng lúc này, một chiếc xe ba bánh từ bên ngoài tiến vào, đỗ lại ngay bên cạnh.
Trên xe chất đầy các bao lớn nhỏ, ngồi trên ghế lái là một người đàn ông trẻ tuổi, to lớn không kém gì Tưởng Xuyên.
Người đàn ông trẻ tuổi nhìn thấy cái xe Jeep màu đen ánh mắt liền sáng lên, lưu loát nhảy xuống xe, hưng phấn nói "Anh Tưởng trở lại rồi " Tưởng Xuyên xuống xe, tay đút túi quần, thân hình cao lớn đứng ở đó, chắn hết ánh mặt trời.
Tần Đường cũng xuống xe, người đàn ông lái xe ba bánh thoáng sửng sốt, sau đó cười nói "Cô Tần, tôi còn tưởng cô sẽ về khách sạn nghỉ ngơi trước chứ.
Đâu cần gấp như vậy?" Tưởng Xuyên nói "Cô ấy ở đây." Tần Đường im lặng hai giây, nhìn về phía người đàn ông thấp hơn Tưởng Xuyên nửa cái đầu, "Anh là ngài Lữ?" "Cô gọi tôi là Lữ An là được rồi." Lữ An cười cười, chỉ về phía người đàn ông trẻ tuổi phía sau, "Anh ta là Tiểu Thành.
Chỗ này của chúng tôi điều kiện không thể so với khách sạn, phòng trống còn một căn, nếu cô không ngại thì đợi một chút, tôi sẽ kêu người đi dọn dẹp lại qua, còn nếu không thì để tôi đưa cô đến khách sạn trên trấn." Cô gái này là người có tiền, vừa nhìn qua là biết không chịu được khổ,