Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

rất thiếu tiền nha.
Anh Tưởng và anh Lữ có một công ty vận tải, chẳng qua mấy hôm nay có việc nên bọn họ mới không đi làm, nhưng bên kia cũng có người túc trực nên công ty cũng không có vấn đề gì." Tần Đường nghĩ một lát, nhận ra chính mình là nguyên nhân khiến họ bị trễ nải.
A Khởi lại nói "Bọn em cũng có công việc riêng của mình, dì Quế đi bán bữa sáng, em thì quản lý trạm nghỉ chân này, cũng phụ trách ghi sổ nữa." Bởi tối hôm qua Tần Đường mua cho dì Quế mứt quả nên hảo cảm của A Khởi đối với cô tăng lên rất nhiềụ Tần Đường nhìn cô, khóe miệng cong lên "Ừ, cô rất có năng lực đấy." A Khởi cúi đầu "Nhưng em còn chưa học đại học.
Nếu học xong đại học rồi, năng lực của em chắc chắn sẽ còn tốt hơn bây giờ." Tần Đường hỏi "Vậy vì sao không đi học?" A Khởi càng cúi đầu thấp hơn, giọng nói có chút khổ sở "Bởi trong nhà không có nhiều tiền như vậy.
Mẹ em nói, là con gái thì không cần học nhiều làm gì nên toàn bộ tiền đều dồn hết cho hai em trai em ăn học rồi." Tần Đường hơi mím môi, hỏi "Năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi?" A Khởi "22 ạ." Tần Đường lại hỏi "Vậy có còn muốn đi học đại học nữa không?" A Khởi đầu tiên là sửng sốt, sau đó thì chậm rãi lắc đầu "Hai năm trước còn nghĩ đến chuyện đó, nhưng giờ thì không còn nghĩ đến nó nữa.
Chỉ là bình thường khi thấy mấy sinh viên lên đây làm tình nguyện thì có chút ngưỡng mộ họ thôi." Tần Đường hỏi tiếp "Vậy cô ở đây có được phát tiền lương không?" Vẻ mặt A Khởi liền trở nên xán lạn "Có ạ, mỗi tháng anh Tưởng đều phát tiền cho em." Tần Đường cười cười.
Một lát sau, cô nhìn thoáng qua chùm chìa khóa để trên bàn, lại nhìn về phía cái xe Jeep đỏ đang đỗ dưới gốc cây đại thụ, hỏi "Tôi có thể mượn cái xe này một lúc không?
Tôi muốn đi ra đây một chút." A Khởi nghĩ nghĩ một lát rồi đáp "Được, chị cứ lấy đi đi.
Khi nào anh Tưởng về em sẽ nói lại với anh ấy saụ" .........
Chạng vạng, Tưởng Xuyên và Lữ An trở về, ở dưới nhà không thấy Tần Đường, lên trên gác thì cửa phòng vẫn đóng chặt.
Mà cái xe Jeep đỏ ngoài sân cũng không thấy đâụ.
Tưởng Xuyên hỏi "Cô ấy đi đâu rồi?" A Khởi nói "Chị Tần Đường nói muốn lái xe ra ngoài đi dạo một lát, buổi chiều sẽ trở về ăn cơm." Tưởng Xuyên nhìn đồng hồ trên tay, đã 7h.
Lữ An thấy tình huống có vẻ không ổn, vội rút điện thoại ra nói "Để tôi gọi điện cho cô ấy." Cầm điện thoại một lúc, sắc mặt anh ta khẽ biến "Tắt máy rồi." Tưởng Xuyên nhíu mày, ngồi vào trong ghế lái "Để tôi đi tìm." Nói xong xe cũng khởi động xong, đạp chân ga một cái, phóng vụt ra khỏi viện.
A Khởi đuổi theo phía sau "Này, nhưng sắp đến giờ ăn cơm rồi mà." Lữ An đá thẳng một cước lên gốc cây cổ thụ "CMN, cơm nước gì giờ này nữa Nếu cô ấy bị làm sao, chúng ta chắc chắn cũng đi tong luôn đấy." A Khởi cũng có chút luống cuống "Vì sao?" Tiểu Thành nói "Cô ấy là thiên kim đại tiểu thư nhà giàụ Nếu cô ấy xảy ra chuyện, người nhà cô ấy còn không phải sẽ tìm chúng ta mà tính sổ sao?" A Khởi nghe xong vô cùng ảo não "Biết thế em đã không đưa chìa khóa xe cho chị ấy..." Trên đường đi, Tưởng Xuyên nhiều lần thử


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡