Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

chằm vào bên trong cửa hàng "Được rồi, đừng đi lung tung nữa." Sau đó vài giây thì buông lỏng tay.
Anh nói "Nếu cô còn muốn đi dạo thì để hôm khác tôi sẽ dẫn cô đi, hôm nay chúng ta về trước." Tần Đường cúi đầu nhìn cổ tay bị nắm chặt đến đỏ ửng, lạnh mặt lườm Tưởng Xuyên, sau đó bước nhanh lên phía trước.
Lữ An cũng nhìn vào bên trong tiệm, Tưởng Xuyên không để ý nữa, cũng đi về phía trước.
Lữ An đuổi theo đằng sau, thấp giọng nói "Anh cũng quá thô bạo rồi, đối với phụ nữ là chỉ được dùng hai phần sức mạnh thôi." Tưởng Xuyên cũng không vui nói "Tôi cũng chỉ dùng có hai phần sức lực thôi mà." Ai biết cô ấy lại yếu ớt như vậy chứ.
Xe dừng lại trong viện, Tần Đường mở cửa bước xuống, A Khởi vừa nghe tiếng xe liền vui mừng chạy ra "Anh Tưởng, các anh về rồi Các anh đã ăn cơm chưa ạ?" Lữ An đáp "Bọn anh ăn hết rồi." A Khởi vẻ mặt có chút hụt hẫng, nhưng ngay lập tức lấy lại nụ cười.
Tần Đường thấy dì Quế đang ở phòng khách xem ti vi liền đi vào, đưa mứt quả và hoa quả khô cho bà ấy "Dì Quế, cái này cho dì.
Dì uống thuốc xong có thể ăn một chút cho đỡ đắng." Dì Quế sửng sốt, đại khái là do không ngờ được, lời cảm ơn nói ra cũng lắp bắp "Cảm...
cảm ơn cô....." Tần Đường nhoẻn miệng cười "Không có gì ạ.
Đồ ăn và bánh bao dì làm rất ngon, con rất thích." Một đám người đứng ở bên ngoài, trừ Tưởng Xuyên, tất cả đều không hẹn mà nhìn nhau "..........." Là do ai cũng không ngờ Tần Đường lại chu đáo đến thế.
Lữ An và Tiểu Thành lại càng không ngờ mứt quả kia là mua cho dì Quế.
Tưởng Xuyên nhìn chằm chằm vào bóng dáng mảnh khảnh, xoay người đi lên tầng 2.
Tần Đường ở dưới nhà một lát rồi mới đi lên.
Lúc lên đến nơi, thấy Tưởng Xuyên đang đứng dựa vào hành lang, tay cầm điếu thuốc lá.
Anh hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen như mực trầm tĩnh nhìn về phía cô.
Tần Đường cũng nhìn thẳng lại, sau đó nghiêng người mở cửa về phòng.
"Làm cô bị thương rồi?" "........." Mày kiếm của Tưởng Xuyên nhướng lên, xoay người lại đứng dựa lưng vào lan can, nói "Cũng thù dai nhỉ?" Tần Đường không hề cảm thấy mình là người thù dai, chỉ là bỗng nhiên bị anh ta tóm lấy, cảm thấy rất khó hiểụ Cô cũng không hề thấy Tưởng Xuyên là con người dễ sống chung.
Ở đây là vùng ngoài thành, kiến trúc cao tầng không nhiều, ánh trăng trên cao không hề bị cái gì che khuất, tỏa ra một tầng ánh sáng nhu hòa.
Bầu không khí vô cùng yên bình.
Từ dưới nhà vọng lên âm thanh tranh cãi của Tiểu Thành và A Khởi.
Tần Đường quay lại nhìn Tưởng Xuyên, trực tiếp hỏi "Mấy anh định khi nào sẽ chuyển đồ đi?" Tưởng Xuyên bỏ điếu thuốc đang ngậm trong miệng xuống, nói "Phải đợi hai ngày nữa." Tần Đường nói "Tốt, vậy chúng ta cùng đi." Tưởng Xuyên nhìn cô "Tùy cô." Cô đang định đi vào lại nghe anh ta nói tiếp "Hai hôm tới đừng đi lung tung." .........
Sáng hôm sau, lúc Tần Đường xuống nhà chỉ thấy mỗi mình A Khởi liền hỏi "Có mỗi một mình cô thôi sao?" A Khởi cười đáp "Vâng, mấy người anh Tưởng đi làm việc rồi, tầm giữa trưa sẽ về." Tần Đường đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lại hỏi "Bình thường bọn họ không làm việc sao?" A Khởi trợn tròn mắt, lắc đầu nhanh chóng, vội vàng giải thích "Sao lại không làm việc chứ?
Bọn em


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡