Chương 19
mấy phần, lần trước cô và Thẩm Hạnh trong lúc vô ý nhắc đến đó là món cô thích ăn.
Lúc muốn nói lời cảm ơn thì chiếc xe đã chạy rồi, cùng nhau làm việc nhiều năm như vậy, số lần nói cười với Thẩm Chấn Thiên đều rất hiếm, thật ra cô không biết làm thế nào để giao tiếp với anh ta, đành phải bất đắc dĩ xách hành lý đi vào tòa nhà.
Ai ngờ vừa bước vào bên trong, điện thoại của Lý Lị gọi đến, cô vươn tay ấn nút thang máy, sau đó nhận máy "A lô" một tiếng.
"Hàm Hàm." Phó trưởng phòng Lý nói thẳng, "Cái cậu cấp trên kia của con, đừng do dự nữa." Âm thanh của mẹ tràn đầy khí khái, cô nghe thấy như là lọt vào trong sương mù, hồi lâu mới đáp lại "Dạ?" Lý Lị ở bên kia đi tới đi lui trong phòng khách, hứng thú dồi dào "Sao từ trước tới giờ con chưa từng nhắc đến cậu ta với mẹ, cậu ta tên gì?
Mấy tuổi?
Người ở đâu?
Ba mẹ làm việc chỗ nào?
Có ly dị không?
Có con không?" "Mẹ." Cô đi vào thang máy, nhất thời cảm thấy đầu căng ra, "Mẹ đang vặn hỏi tội phạm sao?" "Mẹ thấy cậu ta tốt hơn mấy đứa con trai của lão Lý lần trước nhiều, ngoại hình ổn, trông đứng đắn thật thà." Lý Lị nói thành khẩn, "Quả thật rất giống ba con hồi trẻ Hàm Hàm, mẹ rất thích thằng bé này, mẹ thấy nó rất đáng tin cậy." Bên kia Lý Lị lải nhải cô chẳng thèm nghe tử tế, vừa mở cửa ra liền thấy trong phòng khách có một người đàn ông xa lạ cởi trần đang đứng đưa lưng về phía cô.
Dung Tư Hàm hết hồn bởi cảnh tượng này, cô thét một tiếng rồi che miệng lại, còn người bên trong khi nghe tiếng mở cửa lúc này thuận thế xoay người, khuôn mặt búp bê thổi cho cô một cái hôn gió.
Trong điện thoại Lý Lị cũng nghe được tiếng hét của cô, bà lập tức nghi ngờ hỏi "Sao vậy Hàm Hàm?" "...Không có gì ạ." Cô thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa lại rồi hung hăng trừng mắt nhìn người kia, cô che di động nói, "Mẹ, con về nhà rồi, con đi tắm trước, tối nay sẽ gọi lại cho mẹ." Lý Lị không nghi ngờ gì liền tắt máy, Dung Tư Hàm đặt di động ở huyền quan, tỏ vẻ khó hiểu khoanh tay nhìn người đàn ông mà chẳng nói lời nào.
Anh chàng kia lúc này nhìn thấy ý sâu xa trong mắt cô rốt cuộc cầm lấy áo mặc vào, cười mỉm nói "Đã lâu không gặp, Hàm Bảo thân ái " "...Đường Thốc, rốt cuộc anh vào đây bằng cách nào?" Trán cô nổi vạch đen.
"Hoa Luân cho tôi một chìa mà." Đường Thốc cười lẳng lơ, "Cô yên tâm, tôi chỉ là tới đây giúp anh ta sắp xếp lại vài bản vẽ phác thảo và mang quần áo để thay đổi qua bên đó, cái tên cuồng sạch sẽ kia nhất định muốn ngủ lại phòng làm việc, nhưng lại ngủ không ngon, dì dọn vệ sinh văn phòng bị anh ta giày vò đến sắp chết rồi." Hóa ra mấy hôm nay anh đều ở lại phòng làm việc.
Dung Tư Hàm cụp mắt, nhưng chợt nhớ tới gì đó "...Vậy tại sao anh phải cởi áo ra?" "Thu dọn đồ đạc nóng muốn chết, máy điều hòa của nhà hai người vậy mà hỏng rồi " Đường Thốc tỏ vẻ nén giận, trên khuôn mặt còn xinh đẹp hơn con gái lộ ra biểu tình "Tôi rất tủi thân xin hãy cưng nựng", "Theo tôi thấy hai người nên đổi nhà đi." "Nhà của anh ấy, anh đi mà nói với anh ấy." Lúc này Dung Tư Hàm đặt túi xách xuống, đến phòng tắm