Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

Phong Trác Luân nhướn mày tiếp lời, nhìn sang Dung Tư Hàm cười, "Nhưng tôi tin đối với phù dâu của tôi mà nói, chắc là nhanh thôi." "Có vầng sáng người tình thiên hạ của nhà thiết kế Phong nổi tiếng chiếu rọi đương nhiên là nhanh rồi." Cô không chịu thua nói.
Đối thoại này nhìn qua tôn trọng lẫn nhau, thật ra là nổi sóng bốn phía, dây thần kinh lơ đễnh của Dung Tiễn đương nhiên không phát hiện ra, lúc Cù Giản đi lấy rượu thì nhìn họ vài lần.
Trên đường đi kính rượu "bình an vô sự", chưa tới một lúc thì ra tới đầu hành lang, cả bàn kia đều là những người có quan hệ tốt với Cù Giản trong quân đội năm đó, quân lính thẳng thắn không lòng vòng, vài người trong đó từ khi hôn lễ bắt đầu đã để ý đến Dung Tư Hàm, những người này có tửu lượng rất mạnh, họ nâng ly lên cười tủm tỉm nói với Dung Tiễn "Chị dâu, hôm nay bọn tôi mang theo một chai rượu ngon vốn muốn uống cùng anh Cù, nhưng vì hôm nay là một đêm ngàn vàng của hai người, bọn tôi quyết định đổi qua phù dâu phía sau chị." Dung Tiễn sao không biết bọn họ nghĩ gì, lúc này cô nhìn Dung Tư Hàm một cái, rồi lắc đầu với đám người kia "Tửu lượng của chị tôi không tốt, mọi người hãy giơ cao đánh khẽ, đổi thành phù rể được không?" "Đâu có được đâu có được, hôm nay chị có nói gì cũng vô dụng." Người cầm đầu kia mày rậm mắt to, bộ dạng đầy khí khái anh hùng, có lẽ uống nhiều rồi nên thái độ rất cương quyết, anh ta lắc đầu, "Cả đoàn người từ nãy đến giờ đều muốn kính phù dâu một ly Xong rồi còn muốn mời cô ấy đi ăn khuya nữa đấy " Ý tứ của lời này đã rất rõ ràng, cố tình phơi bày ra.
Dung Tư Hàm trông thấy ánh mắt nóng cháy của người đàn ông kia, cô theo bản năng nhíu mày, vừa định mở miệng nói thì đối phương đột nhiên đi lên phía trước một bước, cơ thể hơi ngã nghiêng muốn đến trước mặt cô.
Lúc này, Phong Trác Luôn luôn ở bên cạnh cô đột nhiên ôn hòa cất lời với người đàn ông đối diện "Anh coi cô ấy là nữ tiếp viên à, anh đã kêu thì phải tiếp?" Ngữ khí của anh lười nhác lại có phần đột ngột, nghe kỹ ra còn mang theo mấy phần thờ ơ và khinh thường, sắc mặt Dung Tư Hàm căng thẳng, cô thấy khuôn mặt người đàn ông kia đỏ lên vì rượu, anh ta đột nhiên tiến lên một bước túm lấy áo Phong Trác Luân "Mẹ mày không dạy mày ăn nói thế nào sao?" Phong Trác Luân tỏ vẻ hờ hững, không ai thấy rõ anh ra tay như thế nào, người đàn ông túm áo anh chợt lùi về sau một bước, chỉnh lại áo sơ mi trong chớp mắt đã bị rượu đỏ thấm ướt.
Lần này bầu không khí của cả bàn lập tức thay đổi, mấy người đàn ông bên cạnh lúc này đồng loạt vỗ bàn, kéo ghế ra định bao vây xung quanh Phong Trác Luân, Cù Giản không nói lời nào mà kéo Dung Tiễn ra phía sau, rồi đi về phía trước vươn tay ngăn cản bọn họ.
"Cản bọn họ làm gì?" Phong Trác Luân có chút bực bội, anh nới lỏng cà vạt, đứng tại chỗ chẳng nhúc nhích mà nói với Cù Giản, "Bọn họ dám ra tay tại hôn lễ của anh à?" Lời này vừa nói ra, từng câu từng chữ mang theo một chút ý khiêu khích, mọi người ở mấy bàn bên cạnh đã nhìn về phía này.
Thường ngày con người anh lười nhác lại ghét phiền hà nhất, tại


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡