Chương 28
Một lát sau trưởng phòng Trương dẫn theo vài người đến.
Hạ Chân Ngọc nhìn thoáng qua trưởng phòng Trương, chính là người hôm thị sát đã giải vây cho mọi người.
Chủ nhiệm Quách không uổng là người xuất thân từ chính quy, tuy rằng nhiều năm làm quan đều theo quan điểm chủ nghĩa hưởng lạc.
Nhưng năng lực vẫn có, hơn nữa đã tiếp thu giáo huấn đợt trước, trên công tác đã chịu khó nhiều hơn, cho nên tại buổi họp nói đâu vào đấy, tiến độ công tác, những ý kiến đề nghị đưa ra đều hợp tình hợp lý.
Đang nói, cửa phòng họp bỗng mở ra, trưởng phòng Trương nhìn người vừa vào vội vàng đứng lên, những người khác cũng đều đứng lên.
Hạ Chân Ngọc còn chưa rõ việc gì đang xảy ra thì Chu Cẩn Vũ đã ngồi xuống vị trí chủ trì, cũng có ý bảo chủ nhiệm Quách tiếp tục, những người có mặt đều im lặng ngồi xuống.
Hạ Chân Ngọc hơi đỏ mặt, vừa rồi lúc mọi người ngồi xuống cô mới nhận thấy mình vẫn ngồi ngây ngốc, như mục tiêu chói lọi, cô bắt gặp vài ánh mắt của người bên cạnh liếc nhìn mình, sao phản ứng của mình lại chậm như thế nhỉ.
Qua một lúc, thấy mọi người không còn chú ý đến mình, cô lúc này mới khôi phục lại sắc mặt nghe chủ nhiệm Quách báo cáo rồi chăm chú ghi chép nội dung hội nghị.
Chu Cẩn Vũ vừa vào cửa đã thấy Hạ Chân Ngọc ngồi ngẩn người.
Mãi đến khi buổi họp tiếp tục thì mặt cô lại đỏ không thôi.
Anh chợt nhận ra đây là cô gái mà lần trước đã ân cần hỏi thăm anh “Xin chàothủ trưởng”.
Quách Hoài đúng là có gan dùng người, nhìn cô từ đỏ mặt đến cố gắng trấn tĩnh lại, anh rất muốn cười, ánh mắt bất chợt có lo lắng.
Chu Cẩn Vũ một bên nghe báo cáo, một bên âm thầm đánh giá Hạ Chân Ngọc, phát hiện sức chịu đựng của cô gái này thật tốt.
Da dẻ lúc không đỏ mặt nhìn rất trắng, không phải trắng nhạt mà là trắng noãn, làm cho người ta muốn sờ thử xem khi chạm vào khuôn mặt như làm bằng sứ đó sẽ có cảm giác gì.
Chu Cẩn Vũ ít khi nào có thể gặp người có khuôn mặt dễ đỏ như thế.
Hai lần xấu hổ của cô đều ở ngay cơ quan, đúng là kì tích.
Hội nghị thảo luận kịch kiệt cho tới gần trưa.
Chu Cẩn Vũ giơ tay ra hiệu chấm dứt hội nghị “Hôm nay mọi người đều vất vả rồi, ngồi từ sáng đến giờ.
Cơm trưa sẽ không ăn tại canteen.
Tôi đã dăn thư ký đặt bàn tại nhà hàng, mời mọi người tới đó dùng cơm rồi về họp tiếp.” Tất cả mọi người đều cao hứng, được cùng ngồi ăn với Chu Cẩn Vũ là vinh hạnh a.
nếu có thể chụp hình lưu niệm trong bàn ăn thì tốt rồi.
Hạ Chân Ngọc thu xếp lại vật dụng rồi vội vã đuổi theo chủ nhiệm Quách.
Không ngờ ông ta cùng mấy vị chủ nhiệm khác còn đang thảo luận nội dung, hơn nữa đều ngồi vào xe của chủ nhiệm Quách.
Vậy cô đi xe nào?
Thấy không ai chú ý đến mình, cô thầm nghĩ nếu xe đã đi hết, thì mình tùy tiện ra bên ngoài khách sạn tìm quán ăn nào đó ăn tạm, sau đó chờ Quách chủ nhiệm trở về.
Bất ngờ một chiếc xe đậu trước mặt cô, đang âm thầm nghĩ có phải là nhân viên này nhớ tới cô nên cho cô đi cùng xe.
Kết quả khi mở cửa xe lại nhìn thấy Chu Cẩn Vũ, anh mỉm cười nói với cô “Không có xe để đi à?
Có thể đi chung xe với tôi.” Hạ Chân Ngọc đang định mở