Chương 7
đó là món vũ khí “Huyết nhỏ tử” đã thất truyền từ lâụ Nơi này chẳng khác gì những tiệm trà khác ở Hồng Kông, đại đồng tiểu dị, cực kỳ thích hợp cho đám giang hồ chuyên sống về đêm tụ tập.
Du Điều là tên đàn em hôm trước báo tin, nhanh nhảu chạy xuống lầụ Cậu ta đúng như cái tên của mình, vừa gầy vừa bóng nhẫy, nhìn qua là biết ngay hạng đầu trộm đuôi cướp, vẻ mặt gian manh nhếch nhác “Anh Cường, anh Tĩnh, đêm qua hú hồn hú vía luôn ” Du Điều đứng cạnh Trương Vĩnh Cường, nước miếng văng tứ tung.
“Em vừa ra đến đầu phố đã thấy thằng Đại Hùng, nó béo tới mức em tưởng vườn thú Lệ Viên có con lợn rừng nào xổng chuồng chứ ” Hà Võ vỗ vào sau gáy Du Điều, khoác vai cậu ta “Chú giỏi lắm, lại hô được hai câu, thế lúc đánh nhau chú biến đâu mất tiêu rồi?
Thằng ranh, tin anh băm chú ra cho lão Trịnh béo làm bánh bao nhân thịt người không?” Du Điều xoa gáy “Anh Võ, em có đánh mà, tại em lùn quá mấy anh không thấy thôi.” Từ ô cửa đưa thức ăn của bếp sau, lão Trịnh béo thò ra một cánh tay đầy lông lá, trên những ngón tay mập mạp như củ cải là điếu thuốc lá cháy dở.
“Nó gầy nhom thế kia làm bánh bao cái khỉ gì, băm ra hầm nước dùng đi cho rồi ” Lão Trịnh hắc hắc cười, gương mặt trông như sát thủ đêm mưa nhíu lại hai con mắt tinh ranh.
Hà Võ cười lớn, nhưng khi quay đầu lại thấy Trương Vĩnh Cường và Hà Tĩnh đang ngồi trên sofa với vẻ mặt lạnh lùng.
Hai vị đại ca có vẻ không ổn, cậu ta lập tức thu lại vẻ cợt nhả.
Trương Vĩnh Cường lên tiếng trước “A Võ, mấy đứa đi chuẩn bị đi, tối nay qua dọn dẹp lại cái sòng Vĩnh Gia, đêm nay vẫn phải đi thu tiền.” Mọi người tản ra làm việc.
Hà Tĩnh không đi, anh ngồi đối diện Trương Vĩnh Cường, nhìn chằm chằm vào chiếc ly nhựa màu nâu cứng.
“Anh Cường.” Hà Tĩnh ngẩng đầụ “Tại sao đêm qua Nghê thiếu lại đến Vĩnh Gia?” Trương Vĩnh Cường lắc ra một điếu thuốc, ngậm trên môi định châm lửa.
Bàn tay cầm bật lửa khựng lại, dường như cảm thấy đây là một câu hỏi khó trả lời.
Hai giây sau, lửa bật lên, anh ta nhìn lại gương mặt của Hà Tĩnh – gương mặt khiến đàn ông cũng phải cảm thán ông trời thật bất công.
Đánh đấm dũng mãnh, điêu luyện như kỹ xảo điện ảnh.
Thu tiền thì chẳng khác gì chuyên gia đàm phán, thủ đoạn mềm mỏng hay cứng rắn đều thâm hậụ Không cần đến cây rựa, chỉ riêng gương mặt này thôi anh cũng đủ để dùng nhan sắc hành hung kẻ khác.
Vừa đẹp trai vừa giỏi giang, đại ca nào mà không thích?
“Là anh dặn trước, hễ sòng bạc có chuyện là phải báo ngay cho Nghê thiếụ” Giọng Trương Vĩnh Cường bình thản.
“A Tĩnh, nhận cái sòng này rồi chú cũng biết, tiền kiếm được thuộc hàng hẻo nhất Tân Nghĩa, ngay cả đánh nhau cũng chỉ có dao.
Người ta cầm Glock, cầm AK bắn nát đầu mình, chẳng lẽ mình cầm súng nước trẻ con ra bắn lại à?” “Bên Tưởng Nhị trước giờ vẫn coi khinh anh.
Không tìm Nghê thiếu, chẳng lẽ dựa vào mấy ván mạt chược mỗi ngày để duy trì cuộc sống sao?
Chú nhìn đàn em của mình đi, mặt đứa nào đứa nấy còn khó coi hơn cả đám con bạc.
Đừng tưởng anh không biết thiên hạ nói gì về anh, anh không thể để anh em theo mình mà phải chịu khổ.” Trương Vĩnh Cường gạt tàn thuốc “Nếu không tìm cách,