Chương 3
như được lên dây cót, mãnh liệt vô cùng.
Cơ bắp cánh tay phập phồng theo từng nhát chém, gương mặt tuấn lãng lạnh lùng như âm binh quá cảnh.
Anh hộ tống Trương Vĩnh Cường, chém ngã liên tiếp mấy người rồi xốc đại ca đang mất máu quá nhiều dậy.
“A Võ Anh Cường không ổn rồi, đưa anh ấy đi trước ” Hà Võ đang ở góc bên kia vừa trúng mấy gậy vừa đuổi đánh mấy tên khác, nghe thấy thế liền lao đến “Anh ” Hà Võ dìu lấy Trương Vĩnh Cường.
Người của Tân Nghĩa ít không địch lại đông, 14K rõ ràng đã có chuẩn bị từ trước.
Thấy bọn họ định rút, đàn em của Đại Hùng lập tức vây quanh, thề phải nhổ cỏ tận gốc.
Hà Tĩnh tung chân đá văng một tên đang giơ gậy sắt định đập đầu mình.
Tình thế bất lợi, chỉ có thể chạy “A Võ, mấy đứa đưa anh Cường đi trước đi ” “Anh Tụi em đi rồi anh tính sao ” Hà Võ sốt sắng.
“Đi mau Chậm chút nữa là không ai thoát được đâu Đầu Đinh ” Hà Tĩnh chắn phía sau Hà Võ và Trương Vĩnh Cường, vung dao chém một nhát, một cánh tay của tên nào đó gần như đứt lìa.
Dao quá nhanh, nhanh đến mức động mạch bị chém đứt, dòng máu đỏ thẫm phun bắn vào không trung.
Mùi máu vừa tanh vừa nồng, nhìn là biết nồng độ mỡ máu cao.
Đầu Đinh chạy đến, không hỏi thêm lời nào, cùng Hà Võ dìu Trương Vĩnh Cường chạy ra cửa.
Cậu ta biết Hà Tĩnh không phải hạng hữu dũng vô mưu, nếu cứ cố để Hà Tĩnh cùng dìu Trương Vĩnh Cường thì chắc chắn không ai thoát được vòng vây.
Luôn cần có một người ở lại bọc hậụ Hà Tĩnh yểm trợ cho người của mình trốn thoát, lưng anh lập tức trúng hai gậy đau điếng.
Cơn đau ập đến làm động tác khựng lại, cổ họng đột ngột bị một cánh tay từ phía sau siết chặt, cảm giác nghẹt thở xông thẳng lên đại não.
Anh dùng một tay cậy cánh tay đang siết cổ mình, người hơi chúi về phía trước rồi dùng đầu húc mạnh ra sau trúng ngay sống mũi đối phương.
Tên kia đau quá buông tay, anh thoát thân liền nhảy lên bàn mạt chược định chạy về phía cửa phụ hướng Đông Bắc.
Ba bốn tên cùng lúc nhảy lên bàn vây chặn Hà Tĩnh.
Hà Tĩnh chửi thầm mấy câu, nhổ ra một ngụm máu, giơ dao đỡ lấy gậy sắt đang quật tới.
Tiếc là trượt mất, gậy sắt nện thẳng vào cẳng tay phải khiến Hà Tĩnh tức khắc buông rơi con dao.
Anh vẩy vẩy cổ tay, mắt đỏ sọc, mồ hôi phủ đầy mặt nhưng không giấu nổi sự phẫn nộ trong lòng.
Anh dùng tay không trực tiếp đánh giáp lá cà.
Vóc dáng gần mét chín di chuyển linh hoạt trên bàn mạt chược, lách người tránh đòn thế tấn công của đối thủ.
Khoảnh khắc cúi người, nắm đấm của anh giáng mạnh vào hông đối phương, một tên ngã xuống, một tên khác lại lao lên.
Chẳng có sòng bạc nào mở giữa phố xá sầm uất mà lại có không gian rộng rãi với trần cao vòm cung 6 mét cả.
Cái sòng Vĩnh Gia này vừa chật hẹp vừa âm u, không có cửa sổ, bàn mạt chược xếp lộn xộn, trên trần nhà thấp lè tè là mấy bóng đèn sợi đốt vàng vọt.
Hà Tĩnh chộp lấy đui đèn, đập mạnh bóng đèn vào đầu tên đang lao tới.
Mảnh thủy tinh nóng rẫy găm vào mí mắt, tên giang hồ khuỵu xuống, không biết là khóc ra nước mắt hay ra máụ Một mình anh chống lại năm người, chân nhích dần về phía Đông Bắc.
Mồ hôi thấm đẫm chiếc áo thun, cơ bắp cuồn cuộn