Chương 21
không?” Tưởng Từ liếc nhìn Bành Tử Hào một cái, tiếp tục bước đi.
Cô đương nhiên muốn đi.
Trần Tư Mẫn không hiểu cũng là chuyện bình thường, trong ngôi trường luôn tuân thủ quy tắc xã hội và tôn sùng văn minh thượng lưu này, bạn học chỉ hận không thể mỗi lần ra cửa đều có xe bốn bánh rước đi cho xứng với thân giá cao quý.
Loại phương tiện giao thông thô lỗ dã man này vừa nguy hiểm vừa rẻ rúng, nhìn thêm một cái cũng đủ để người ta lắc đầụ Bành Tử Hào không quá bảo thủ, anh ta thản nhiên chấp nhận sở thích của Tưởng Từ khiến cô khá ngạc nhiên.
Dù cô cũng hiểu đây chẳng qua là chiêu trò đàn ông dùng để theo đuổi mình.
“Đến đi mà, Tưởng Từ.” Bành Tử Hào thực sự không chịu nổi việc phải liên tục nhận những cái lườm nguýt của người đi đường, thậm chí lão già đạp xe đạp còn đi nhanh hơn gã “Em muốn học tại sao lại không đến?
Có hứng thú thì cùng đi thôi, có gì mà phải do dự?” Tưởng Từ dừng bước “Mấy giờ?” Cô quay đầu, nhìn thấy Bành Tử Hào từ phút chốc ngẩn ngơ đến khi vui mừng hớn hở.
“Anh qua đón em.” “Không cần, anh cứ nói cho tôi biết ở đâu, mấy giờ, tôi muốn đi thì tự khắc sẽ đến.” Bành Tử Hào nói một mốc thời gian “Chỗ đó hơi hẻo lánh, lúc xong anh đưa em về nhà nhé?” Tưởng Từ không trả lời câu cuối cùng của anh ta, cô tiếp tục nhìn thẳng đi về hướng lớp học thêm.
Sau lưng, Bành Tử Hào hưng phấn hét lớn “Em nhất định phải đến đấy nhé ” Gió đêm hiu hiu lướt qua thân xe mô tô phân khối lớn 21 inch trên con đường núi uốn lượn, tiếng động cơ gầm rú lúc bổng lúc trầm, theo sát bóng xe đen xẹt qua từ xa lại gần, sau khi di chuyển cực nhanh bên lề đường lại khuất dần vào bóng tối.
Bờ vai rộng và phẳng của tay đua bọc trong chiếc áo khoác mỏng nhưng bó sát, những ngón tay thuôn dài điều khiển hướng lái trong màn đêm.
Khẽ bóp côn, tiếng động cơ vang nhanh hơn rồi móc số, tay ga vặn mạnh nghiền lên con đường núi thẳng tắp như báo săn đang săn mồi, phớt lờ những chiếc xe khác đang đi cùng chiều nhưng bị mình bỏ xa lại phía saụ Dù mấy tháng rồi không tới đây, nhưng lộ trình quen thuộc đã được anh đo đạc hàng trăm lần trong đầụ Giữ nguyên tốc độ không tăng thêm, khi áp sát vách núi bên trái liền nghiêng mình ép xe để thoát khỏi lực ly tâm của khúc cua, đôi chân dài co lại sát mặt đất suýt chút nữa làm rách ống quần ieans, theo sau cú vào cua nhẹ nhàng, thân xe dựng thẳng lao vút lên đỉnh núi.
Đến đỉnh núi trong cơn gió lộng.
Giảm tốc, phanh lại, đôi chân dài chống xuống đất, anh không dùng cú vẩy đuôi phanh gấp để làm màu, thể hiện sự trân trọng của chủ nhân đối với chiếc xe.
Tháo mũ bảo hiểm ra, kiểu tóc vẫn không hề bị rối.
Hóa ra là anh chàng đầu đinh đẹp trai số một Tân Nghĩa – Hà Tĩnh.
Từ đài quan sát trên đỉnh núi nhìn ra xa, góc nhìn bao quát này giống như một kiệt thọ của Thượng Đế dành cho nhân gian.
Trong thành phố không ngủ Cửu Long, những đốm sáng như cát bụi của dải ngân hà rực rỡ sắc màu, làm sao thấy được những góc khuất dơ bẩn tối tăm, làm sao nghe được tiếng ồn ào vẩn đục của những sạp hàng rong.
Hà Tĩnh cảm nhận chút tĩnh lặng trong làn khói thuốc nơi đầu ngón tay, nhưng giây tiếp theo