Chương 1
Tháng 8 năm 1990, tại phố Garden, Vượng Giác, sòng bạc Vĩnh Gia.
“Chốt.” Hà Tĩnh lướt ngón trỏ qua hàng quân bài, kẹp lấy con Nhất Sách quăng ra giữa bàn.
Tay phải anh gạt đi điếu thuốc đang ngậm bên môi, người hơi tựa nghiêng vào bàn mạt chược.
“Ăn Xu chiêng nè ” Nhất Sách – quân bài hình con chim Đối diện là Trương Vĩnh Cường, anh ta chộp lấy con Nhất Sách đó, đặt ngang cạnh bàn mình rồi đánh ra con Nhị Đồng.
Hà Tĩnh nhướng mày “Đến con chim mà anh cũng ăn?
Định đánh mạt chược để ‘ăn gì bổ nấy’ à?” “Cả tối nay không thắng nổi ván nào, có gà là giết sạch.” Trương Vĩnh Cường gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn lót nỉ xanh, dưới gầm bàn thì đá chân Hà Võ “Lẹ lên coi, cứ lóng ngóng như thế thì đi lái xe bus cho rồi.” “Anh, có nhầm không vậy?
Cả đêm nay anh toàn dâng cho anh Cường ăn, em với anh rốt cuộc có phải anh em ruột không đó?” Hà Võ lướt tay trên mặt bài, liếc nhìn người anh trai ngồi cạnh “Tứ Vạn.” Hà Tĩnh hừ nhẹ một tiếng, ngón cái miết qua quân bài mới lấy, khẽ nhếch môi “Bắc Phong.” “Chắc phải đốt chút tiền vàng xuống hỏi bác gái mới biết được.” Tên đầu đinh ngồi bên cạnh dùng tay trái di nát đầu thuốc lá, tay phải rút một quân bài từ hàng bài bên phải.
Ngón tay mân mê những đường vân trên nền sứ trắng, chẳng cần lật lên nhìn, cậu ta đã nở một nụ cười ra vẻ “tôi thực sự không muốn thắng nữa đâu mà”.
“Các vị khán giả, nộp quần lót ra đây.
Đại Tam Nguyên Tsk tsk, 32 phán, mau chung tiền ” Hàng bài đổ rạp, Trung – Phát – Bạch xuất hiện sáng lòa.
Gã dang rộng hai tay, mấy tờ “công xanh” cứ thế yên vị vào túi.
tờ 100 đô Hồng Kông.
“Đệch mợ, đã bảo đánh bài Đài Loan mà không nghe, cứ đòi đánh bài Quảng Đông.
Tôi mà đánh bài Đài Loan thì làm gì có cửa thua ” Trương Vĩnh Cường đếm xong xấp tiền giấy, lực mạnh ném bộp trước mặt gã đầu đinh “Tiền của đại ca mà chú cũng dám thắng, cẩn thận tiền nặng quá ép chú bị viêm khớp cổ tay đó.” Tên đầu đinh chộp lấy xấp tiền đỏ, dùng ngón trỏ ấn chặt rồi cuộn vào túi quần “Đại ca, miễn không phải bệnh xã hội là được, bệnh gì em cũng cân tất.” Hà Tĩnh đẩy đống bài sang bên, đếm 200 tệ ném cho cậu ta “Đánh bài gì cũng không thắng nổi cậu ta đâu, ai biểu mấy người kéo cậu ta vào cho đủ tụ.” “Thì thiếu một chân mà, chị Thục Nghi lại bận.” Hà Võ móc túi, phát hiện không đủ tiền mặt “Anh, cho em mượn đóng trước.” Hà Tĩnh liếc nhìn bài của Hà Võ, lại đếm thêm 300 nữa.
Tên đầu đinh chẳng khách sáo, vươn tay lấy sạch.
“Có 300 bạc cũng không có mà dám ra đường?” Trương Vĩnh Cường thua cả đêm nên nản lòng, chẳng muốn đụng vào bài nữa “Giờ cua gái miễn phí hả?” “Cua mấy em học sinh thôi, nhỏ tuổi chỉ cần mời bát súp vi cá là đi theo liền.” Hà Võ cười lộ hai chiếc răng khểnh “Cả đêm cứ gọi ‘Anh ơi, anh ơi’, ‘đừng mà, đừng mà’, giọng yếu ớt nghe phê lắm.” Hà Tĩnh vung tay vỗ mạnh vào sau gáy thằng em mình, Hà Võ đau điếng, lập tức ngậm miệng.
Tên đầu đinh đang lúc đắc ý, ngửa đầu thở hắt ra, yết hầu chuyển động, phả vào không trung một vòng khói hoàn hảo “Đánh tiếp không?” “Nghỉ, nghỉ đi, đánh nữa tí không có tiền mua bao.” Trương Vĩnh Cường vươn vai, chợt thoáng thấy một bóng đen phi