Chương 7
biển “Vương Nhị nhà hàng xóm không có trộm bạc.” Ý chỉ giấu đầu lòi đuôi.
Lục Bách Trình đau cả đầu, “Đi xuống.” Cô tự nhiên nói “Không biết vì sao, cứ đến kỳ là em lại có ham muốn tình dục mãnh liệt, không thấy anh thì không sao, vừa thấy anh thì lại muốn ngừng cũng chẳng ngừng được.
Lục Bách Trình bị cô cọ qua cọ lại dần dần có phản ứng, giọng anh trở nên cứng rắn, “Cho nên cũng không thể để cho anh yên ổn hửm?” Khương Phi cười ha hả, đưa tay lần xuống, chạm vào chỗ bên dưới, liếm liếm môi, “Có cần em giúp anh một tay không?” Chân mày Lục Bách Trình giật giật, mắt cụp xuống, dùng ánh mắt thể hiện sự đồng ý với đề xuất của cô.
Khương Phi mím môi, chui vào trong chăn, kéo quần anh xuống, khi trông thấy vật thẳng tắp to dài kia, cô bình tĩnh nói “Lớn thật nha.” Tiếc là hôm nay em không có phúc hưởng nó.
Cô dùng tay bọc lấy nó rồi vuốt ve một cách thành thục, cảm giác hơi thở của anh ngày càng nặng nề, mà vật trong tay cũng theo động tác của cô mà không ngừng lớn lên, trong mắt đột nhiên lóe lên một tia ranh mãnh, cô chuyển mình, nằm về phía bên kia, nằm xong còn không quên kéo chăn trùm đến tận vai.
Cảm xúc mềm mại dưới người biến mất, Lục Bách Trình mở mắt ra, quay đầu kinh ngạc nhìn cô.
Cô chỉ vô tội nháy mắt vài cái, “Em mệt rồi.” Mặt Lục Bách Trình đen như thể rỉ ra mực, nghiến răng nghiến lợi kêu lên ba chữ “Khương Phi Phi.” Khương Phi nhịn cười, trèo xuống giường đi vào phòng tắm nói “Tắt đèn đi, chói mắt quá…” Có lẽ vì đoạn đối thoại với An Mộng Như hồi tối khiến cô phải nghĩ ngợi, nên đêm đó, Khương Phi đã nằm mơ.
Khác với việc giấu giếm trong thực tế thì trong giấc mơ, cô và Lục Bách Trình lại là một cặp gà bông được người người hâm mộ, nhưng bởi vì không biết kiềm chế nên bị giáo viên bắt thóp, thậm chí còn bị mời phụ huynh.
Không biết vì sao bố mẹ của Lục Bách Trình lại không có ở Cừ Dương, thế nên chỉ có mình An Mộng Như đến gặp giáo viên.
Bà biết hai người họ yêu sớm thì vô cùng tức giận, sau đó hùng hồn bảo phản đối chuyện yêu sớm ngay trước mặt giáo viên.
Sau khi thề non hẹn biển với giáo viên xong, bà kéo hai đứa trẻ về nhà rồi cười tít mắt, lôi sổ hộ khẩu từ trong ngăn kéo ra… Cảnh tượng trong mơ thật ảo diệu xiết bao, An Mộng Như không chỉ đưa hộ khẩu của Khương Phi mà còn có của cả Lục Bách Trình, và giục họ nhanh chóng đi đăng ký kết hôn, tránh cho giáo viên lại trách mắng… Vào thời điểm quyển hộ khẩu kia bỗng chốc biến thành giấy đăng ký kết hôn, Khương Phi cũng bị dọa cho tỉnh giấc.
Cô và Lục Bách Trình không công khai không phải là do sợ An Mộng Như sẽ như trong giấc mơ sao?
Thực ra không chỉ riêng cô sợ kết hôn, mà cả Lục Bách Trình cũng từng chính miệng thừa nhận bản thân không có hứng thú với hôn nhân.
Hai năm qua bí mật của bọn họ đều được giữ rất tốt, cũng như thời cấp ba vậy.
Độc thân không có gì xấu cả, ngoài việc thỉnh thoảng nghe vài câu càm ràm.
Hơn nữa, Khương Phi cảm thấy việc lén lút yêu đương này mang lại một sự kích thích khó hiểu không chỉ một lần.
Cô cảm thấy suy nghĩ của mình thực sự có phần biến thái, nhưng không thể phủ nhận rằng cảm giác kích thích đó đem đến rất