Chương 18
đều sùng bái Lục Bách Trình như nam thần, bảo dáng người anh đẹp, cô đồng ý, nhưng cái gọi là trầm ổn nội hàm có gì liên quan đến anh chứ?
Không phải chỉ là im lìm kiệm lời, giả vờ thanh cao thôi sao.
Lúc còn bé ngụy trang thành một đứa trẻ ngoan trước mặt An Mộng Như, đến khi lớn lại diễn vai học sinh gương mẫu trước mặt thầy cô bạn bè.
“Sẽ không có người tới chứ?” Cô hỏi.
“Không biết.” Lục Bách Trình nắm lấy tay cô, “Thi xong mọi người đi cả rồi, không ai đến đâụ” Lúc ấy bọn họ cũng đã ở bên nhau một thời gian, nhưng bởi vì muốn tránh tai mắt của mọi người nên số lần hôn nhau cũng không nhiềụ Trừ lần đầu tiên không đá lưỡi, sau đó cũng thử vài lần, tiếc là hiệu quả không được tốt.
Đều là những tấm chiếu mới, cũng chỉ biết mỗi đụng đụng chạm chạm, không hề lưu loát.
Hơn nữa, mỗi lần thế cô lại phát ra những tiếng hừ hừ kỳ quái, Lục Bách Trình còn vì thế mà cười nhạo cô, cô lại càng không nể tình mà phản bác Kẻ tám lạng người nửa cân thôi.
Vì thế lúc Lục Bách Trình bỗng dưng như một tay lão luyện, thành thạo mà ôm ghì lấy eo cô, cuốn lấy đầu lưỡi cô mà mút vào, Khương Phi cảm thấy vô cùng bối rối.
Cho đến khi nút áo trước ngực bị mở ra, một cái tay dò vào bắt được bộ ngực đã trổ mã hoàn hảo của cô, cô mới hồi phục lại được tinh thần, không chút nghĩ ngợi mà tát cho một bạt tai.
Cũng may là không dùng lực, bàn tay mềm mại vỗ lên mặt không tạo ra cảm giác đau đớn gì.
Lúc này lại đến lượt Lục Bách Trình bối rối, “Phi Phi?” Khương Phi cũng cảm thấy mình đánh người cũng quá đáng, thái độ có chút xấu hổ, giãy giụa thoát thân, nhưng cũng chỉ đứng cách nhau không đến nửa mét, cô ấp úng hỏi “Cậu học cái trò đó ở đâu thế?” Lục Bách Trình cũng không giải thích, chưa ăn thịt heo thì không được nhìn thấy heo chạy bao giờ sao?
Anh nhìn Khương Phi khom người níu chặt áo, hỏi ra mới biết hôm nay cô mặc áo ngực có nút cài ở phía trước, khi nãy anh lại dùng lực lớn quá, văng cả khoá.
“Có muốn mình giúp không?” Anh chột dạ hỏi.
Cô trừng mắt nhìn anh “Đồ háo sắc, quay qua chỗ khác.” Lục Bách Trình xoay người qua chỗ khác, ánh mắt lại không tự chủ nhìn về phía cánh cửa sổ đằng xa có mặt gương phản chiếụ Khương Phi đưa lưng về phía anh, vén áo đồng phục lên, áo ngực màu trắng bị bung khóa, là loại có kiểu dáng đơn giản nhất, cần phải kéo lên mới nhìn thấy khóa cài, đầu nhũ hồng hồng được che giấu bên trông như ẩn như hiện, thêm làn da cô vốn trắng trẻo, chỗ kia lại đầy đặn tròn trịa, da thịt ở quầng nhũ như một mảng sáng mờ của một ngày mưa âm u, anh quét vội mắt qua, thiếu chút nữa còn không phân biệt được cái nào trắng hơn.
“Nhìn đủ chưa?” Khương Phi cài xong áo ngực, buông áo ngoài xuống, bắt tại trận ánh mắt nhìn lén của Lục Bách Trình.
Hai bên tai Lục Bách Trình đỏ ửng lên, “Đủ rồi.” “… Đi thôi, ở đây chờ gì nữa.” Cô cũng không quay đầu lại, hơi nghiến răng nghiến lợi.
“Phi Phi, cậu cho mình ôm một cái đã.” Khương Phi chợt xoay người lại, “Lục Bách Trình, cậu đừng có được voi đòi tiên.” Anh lại không nói lời nào, ánh mắt ám chỉ cô nhìn xuống.
Khương Phi theo phản xạ cũng thực sự nhìn xuống, sau đó cạn lời.
Hôm đó,