⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

Bách Trình giữ lấy mắt cá chân cô, ánh mắt chìm xuống, vừa vuốt ve làn da mịn màng vừa hài hước hỏi “Cảnh cáo thế nào?” Khương Phi chống đầu, chân gấp lại, đầu gối lộ ra bên trên mặt nước, móng chân được sơn màu đậm bóng bẩy dùng sức cào vào ngực anh, hỏi ngược lại, “Anh nói thử xem?
Anh hàng xóm.” Chân mày Lục Bách Trình khẽ giật, nắm lấy mắt cá chân cô, rồi bế cả người vào lòng.
Chạm vào bộ ngực mềm mại của cô làm cả cõi lòng anh dâng lên sự thỏa mãn, cô kêu một tiếng nhưng anh chẳng cảm thấy đaụ “Cái kia…hết chưa?” “Biết rồi còn hỏi.” Chưa hết làm sao ngâm được bồn.
Khương Phi cắn một cái lên môi anh, rồi lại cầm cổ tay anh kéo đến chỗ thắt lưng, mập mờ nói “Sờ em đi, nhanh lên.” Hai người cũng đã vài ngày không gặp, vừa gặp đã lao vào nhau ngay từ cái chạm đầu tiên.
Bọn họ cũng không phải kiểu bám người.
Bởi vì công việc bận rộn, thỉnh thoảng mỗi người một nơi, có lúc mười mấy hai mươi ngày không được gặp nhaụ Có lẽ là quá hiểu nhau, biết rõ về nhau nên hai người họ đều không cảm thấy có vấn đề gì với mối quan hệ “không can thiệp vào chuyện của đôi bên” này.
Ngược lại, họ cảm thấy việc tạo ra khoảng cách cũng có cái hay của nó, thỉnh thoảng tạm thời xa nhau rồi lúc gặp lại, cảm xúc lại càng thêm mãnh liệt, như vợ chồng son vậy.
Tựa như lúc này đây.
Lục Bách Trình cuốn lấy đầu lưỡi Khương Phi, cánh tay dưới nước cũng không an phận, xoa loạn xạ, ngón tay vạch âm môi, cắm vào tiểu huyệt, một thứ chất lỏng dinh dính chảy ra bám vào đầu ngón tay anh khác biệt với làn nước ấm áp bên ngoài.
Anh chuyển động ngón tay, cắm bên trong vài cái rồi nương theo dịch nhầy rút ra, nụ hôn chuyển dần xuống, sau đó bất chợt cắn một phát vào đầu vai cô.
Cảm giác hơi đau từ đầu vai truyền đến, Khương Phi liếm môi, nghiêng đầu, khẽ kêu lên một tiếng, một tay cô vịn anh, một tay bắt lấy cây gậy thịt cường tráng, lẳng lặng kẹp chặt chân, muốn anh đi vào trong cơ thể mình mà miệng vẫn không quên thì thầm “Anh mang bao vào đi…” Lục Bách Trình bị phân tâm, giơ tay lên sờ soạng chỗ cái giá bên cạnh, nhưng không tìm được thứ cần tìm.
“Không có.” Nhưng trong phòng ngủ thì có.
Anh hít một hơi thật sâu, bế Khương Phi lên, thuận tiện kéo chiếc khăn qua bọc lấy cả hai thân thể ướt đẫm.
Đột nhiên chỗ cổ đau nhói, anh dùng sức phát một cái vào mông cô, “Yên một chút.” Khương Phi liếm liếm dấu răng để lại trên cổ anh, nói “Sao anh đánh em.” Đầu lưỡi cô vừa mềm lại còn trơn mướt, trán Lục Bách Trình nhăn chặt lại, nhưng anh không nói gì, chỉ lên giường, tìm được áo mưa, nhanh chóng đeo vào rồi xộc thẳng vào trong tiểu huyệt cô.
“A…a ” Khương Phi bị va chạm đến nảy cả thân người lên.
Cô dạng chân ra, cơ thể nhanh chóng thích ứng với dị vật vừa cắm vào, thực sự ăn quen bén mùi, âm thanh phát ra từ miệng mỗi lúc một dồn dập, chóp mũi và cằm cũng ửng hồng tựa như vừa mới khóc xong.
Lục Bách Trình quan sát phản ứng của cô, trong lòng khẽ rung động, anh cúi người, vừa duy trì động tác dưới thân vừa liếm mút hai nụ hoa.
Đừng nghĩ dáng vẻ cô mảnh mai, thoạt nhìn không có vẻ gì đầy đặn, nhưng cởi quần áo ra lại vòng nào ra vòng đấy, chỗ cần thịt thì có thịt, cầm trong tay


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡