Chương 6
quan trọng là mấy người đàn ông này thích hình mẫu thế nào mà thôi.
Người đàn ông ngồi gần Trần Tông Nguyên nhất có làn da rất trắng, còn trắng hơn cả cô gái trong vòng tay anh ta, mấy cúc áo trước ngực đã được mở ba chiếc, để lộ phần cơ thể không mấy săn chắc.
Cô gái trong lòng anh ta đang cố hết sức để lấy lòng, hông liên tục cử động, chỉ thiếu chút nữa là cởi quần anh ta ra và diễn một màn ân ái ngay tại chỗ.
Trần Tông Nguyên gẩy tàn thuốc về phía cô gái trên người anh ta, "Bẩn." Tàn thuốc rơi lên da nhưng không gây cảm giác đau đớn, Giang Hạ vỗ vào mông cô gái rồi cười nói "Cút sang một bên đi." Cô gái không dám không nghe lời, ấm ức bò sang chiếc sofa khác rồi dùng lưỡi liếm lên đùi người đàn ông đó, đổi lại là một tiếng chửi "Đồ lẳng lơ." Trần Tông Nguyên dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, khóe mắt thoáng trông thấy cặp đôi bên cạnh đã bắt đầu "hành sự", vậy nhưng vẻ mặt anh vẫn không thay đổi.
Xét cho cùng, thứ mà đàn ông theo đuổi chẳng qua cũng chỉ là tiền bạc, quyền lực và đàn bà.
Với những người có mặt trong căn phòng này mà nói, tiền bạc đã sớm trở thành thứ vô nghĩa, đàn bà lại càng là chuyện muốn chơi thế nào cũng được.
Còn xét về quyền lực, nhìn khắp cả thủ đô, không thế lực nào có thể vượt qua được gia đình họ Trần.
Người có tên trong bảng xếp hạng Forbes chỉ là những kẻ giàu có dưới ánh sáng, nhưng vẫn tồn tại một loại người mà cả đời những tỷ phú kia cũng không thể so bì.
Nhà họ Trần nắm trong tay nguồn cung cấp vũ khí và đạn dược, toàn bộ kho vũ khí đều do gia đình họ quản lý, địa vị đương nhiên lại không cần bàn.
Tiền bạc với anh chỉ là một con số, không đáng nhắc tới.
Nếu anh cần tiền, ngay lập tức sẽ có người xếp hàng để được dâng tiền đến tận tay anh, mong anh nhận.
Phụ nữ thì kéo đến từng đoàn, đông như kiến cỏ.
Nhưng khi nói đến chuyện chơi gái, Trần Tông Nguyên lại không mấy hứng thú.
Theo lời anh nói, những người phụ nữ ngoài kia đều quá bẩn thỉu, chỗ đó đã bị chơi nát rồi, anh không thích.
Bây giờ khoa học công nghệ phát triển, có bảo là trinh nữ thì cũng chẳng đáng tin, chỉ cần bỏ tiền là cả thân thể muốn sửa chỗ nào cũng được, chơi chẳng có chút cảm giác.
Tóm lại, anh quá kén chọn phụ nữ, kén đến mức quái đản, cho đến nay vẫn chưa có người nào lọt được vào mắt xanh của vị đại thiếu gia này.
Nếu nói anh lãnh cảm hay bất lực thì cũng không đúng.
Ở những nơi tràn ngập sắc dục như thế này, có phản ứng là chuyện bình thường, mà Trần Tông Nguyên đã là đàn ông thì cũng không thể tránh khỏi.
Chỉ có điều, dù cái lều giữa hai chân đã dựng lên cao, phụ nữ có cầu xin anh ngủ với họ thì anh vẫn có thể điềm nhiên uống rượu bàn chuyện làm ăn mà không bị ảnh hưởng.
Khả năng kiểm soát du͙c vọng này chính là một điều đáng sợ ở con người Trần Tông Nguyên.
Ngay cả du͙c vọng cũng không kiểm soát được anh ta, vậy thì lấy đâu ra hy vọng nắm bắt được điểm yếu của anh ta nữa?
Do vậy, trong đám người cùng thế hệ của giới thượng lưu tại thủ đô, Trần Tông Nguyên gần như là một huyền thoại sống.
Giang Hạ đưa cho anh một ly rượu vang, hai người cụng ly.
Sau đó, Giang Hạ hỏi “Chuyện làm