Chương 3
đều bị anh phát hiện.
Lần trước, cô mượn một cuốn tıểu thuyết tình cảm từ bạn học, đến khi về nhà đọc thì phát hiện trong đó có nhiều phân đoạn miêu tả vô cùng táo bạo.
Đang đọc đến mặt đỏ tía tai thì bị Trần Tông Nguyên bắt gặp, làm cô ngượng đến mức phải tránh mặt anh một khoảng thời gian.
Lần này cũng vậy.
Cô vội vàng đứng thẳng người dậy rồi lùi về sau vài bước, suýt chút nữa thì ngã nhào vì vướng phải đống quần áo vứt bừa bộn dưới đất.
Trong cơn hoảng loạn, cô nói liến thoắng "Ông nội bảo em gọi anh xuống ăn cơm." "Chú Lục cũng ở đó," Trần Chi bổ sung thêm.
Trần Tông Nguyên lười biếng lật mình ngồi dậy, kéo chăn ra “Lục Thắng hả?” Anh gọi tên trưởng bối một cách thô lỗ, chẳng có chút lễ phép nào.
Trần Chi đáp "vâng" một tiếng, có chút phân tâm.
Anh chỉ mặc trên người độc chiếc quần lót, không còn mảnh vải nào khác che thân, trong khi cô chưa hề chuẩn bị tâm lý cho cảnh này.
Ánh mắt cô vô tình rơi xuống phần hông của anh.
Nơi đó rất to, đến nỗi khiến cho quần lót nhô cả lên.
Trần Chi cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, nhưng lại ngây ra nhìn chằm chằm vào đó một lúc lâụ Mãi đến khi nghe thấy giọng điệu trêu chọc của Trần Tông Nguyên vang lên "Nhìn đủ chưa hả, nước cam ?" Tên của nữ chính phát âm gần giống với nước cam Trần Chi vội vã xoay người, khuôn mặt đỏ bừng như sắp nổ tung “Em, em không cố ý nhìn đâụ” “Biết rồi, em xuống trước đi, anh sẽ tới ngay.” Trần Tông Nguyên vẫn giữ nguyên vẻ lười biếng, xoa xoa mái tóc rối bời, hờ hững bước qua bên cạnh Trần Chi và đi vào phòng tắm để rửa mặt.
Trần Chi như chạy trốn khỏi phòng của Trần Tông Nguyên, mặt nóng bừng đến mức dội bao nhiêu nước lạnh cũng không hạ nhiệt.
Bên kia, Trần Tông Nguyên vừa đánh răng vừa liếc nhìn "thằng nhóc" của mình, chẳng biết nghĩ gì, anh khẽ cười khẩy một tiếng.
Cái thứ này sao lại vô dụng trước mặt Trần Chi thế nhỉ Trần Tông Nguyên tắm nhanh qua nước lạnh rồi xuống tầng, lôi từ tủ quần áo ra một chiếc áo phông, vừa vuốt mái tóc còn ẩm ướt vừa đi tới phòng ăn dưới tầng một.
Nhà có khách nên lúc này trên bàn đã bày kha khá món ăn, không nhiều về số lượng nhưng món nào món nấy đều hết sức tinh tế.
Món canh với nước dùng đặc trưng của đầu bếp cũng không phải lúc nào cũng có cơ hội thưởng thức.
Trần Vinh ngồi ở vị trí chủ tọa, bên trái là Lục Thắng, còn Trần Chi ngồi ở hàng ghế bên phải, khoảng trống giữa Trần Vinh và Trần Chi rõ ràng là để dành cho anh.
Lục Thắng thấy anh từ trên lầu bước xuống thì liền đứng dậy bắt tay.
Trần Tông Nguyên nở nụ cười không chút tình cảm, nhưng trên nét mặt chẳng biểu lộ bất cứ sự bất kính nào “Chú Lục, hiếm lắm mới có dịp gặp chú ” Lục Thắng cười “Mấy tháng rồi không ghé thăm, là lỗi của chú.” Trần Tông Nguyên chỉ cười mà không tiếp lời, anh ngồi xuống vị trí bên cạnh Trần Chi, tựa lưng ra sau ghế với dáng vẻ uể oải.
Nói anh không đàng hoàng thì không phải, nhưng bảo anh ngồi nghiêm chỉnh thì cái vẻ lười nhác ấy lại chẳng phù hợp.
Suốt bữa ăn, Lục Thắng như vị khách đến chơi nhà, chỉ trò chuyện với Trần Vinh, thỉnh thoảng nhắc vài câu về công việc kinh doanh của Trần Tông Nguyên, nhưng cũng chỉ lướt qua.
Trần Chi chỉ tập trung ăn cơm, dù sao những