Chương 17
không thiếu tiền, nhưng tài chính là lưu động, con số năm trăm triệu đô la Mỹ muốn gom được trong vòng ba ngày ngắn ngủn là rất khó.
Mà cho dù có thể đi chăng nữa thì việc lấy tiền chuộc người này chẳng giống phong cách làm việc thường ngày của Trần Tông Nguyên.
Xe chạy được một đoạn, Trần Tông Nguyên bỗng nhiên nói “Đến ngoại ô phía tây.” Nghe thấy mệnh lệnh, A Hải liếc nhìn thời gian trên bảng điều khiển trước mắt, không ngờ thời gian trôi qua nhanh như vậy, hiện tại đã hơn bảy giờ tối, sắc trời sắp tối mịt rồi.
Đến khi chiếc xe chạy đến ngoại ô phía tây, đèn đường soi rọi một con đường nhỏ tĩnh lặng, Trần Tông Nguyên đi dọc theo còn đường mòn này tiến về phía trước, anh đi tới một hồ nhân tạo trong công viên, chiếc xe tải chở Trần Chi đó đã bị bỏ lại ở chỗ này.
Sau một ngày điều tra, chiếc xe tải đã không còn ở đó nữa.
Trần Tông Nguyên đứng bên cạnh hồ, gió nóng của đêm hè thổi vào người anh, khiến mái tóc tinh tế trên trán anh hất lên, lộ ra phần trán nhẵn mịn, khói thuốc ở đầu ngón tay anh lặng lẽ tản ra, thỉnh thoảng xung quanh lại có vài tiếng côn trùng phát ra khiến cho đêm đen không còn quá tĩnh mịch.
“A Hải, cậu còn nhớ cái người bị tôi đánh gãy một chân ở sòng bạc ba tháng trước không?” Trí nhớ của A Hải rất tốt, Trần Tông Nguyên vừa nhắc tới chuyện này anh ta lập tức nhớ ra ngay “Em nhớ, nhị thiếu gia của tập đoàn Danh Thái, người đã cá cược ván bài với anh, kết quả thua năm trăm triệu, do không đủ khả năng chi trả khoản tiền đó nên anh Tông đã đánh gãy một chân của hắn.” “Ừm, sai người đến tập đoàn Danh Thái của nhà họ Vương đi.” A Hải lập tức hiểu ý của Trần Tông Nguyên, anh ta gọi mọt cuộc điện thoại, chẳng bao lâu sau đã nhận được phản hồi “Anh Tông, bên kia nói người nhà họ Vương đều thấy xuất hiện, chỉ vắng mặt duy nhất Vương Mẫn Vĩ.” “Hỏi đi.” Trần Tông Nguyên dập tàn thuốc vào thùng rác bên hồ, giọng điệu bình thản không chút giao động.
A Hải bảo đối phương không được cúp điện thoại, chỉ cần hỏi được tung tích của kẻ kia thì dùng tới thủ đoạn nào cũng được.
Một lát saụ “Anh Tông, bên kia nói Vương Mẫn Vĩ một tháng trước sau khi xuất viện đã mất tích, trong khoảng thời gian này chưa từng trở về nhà.” Như trong dự đoán.
Trần Tông Nguyên nói “Điều tra theo manh mối này đi, tên đó rất thích đánh bài, hắn đã tán gia bại sản nên rất có thể dùng đến mấy trò mèo để kiếm tiền, đến hỏi thăm người phụ trách những sòng bạc gần đây xem có từng trông thấy hắn không, hoặc là hắn từng liên hệ với ai.” A Hải gật đầu, bây giờ là thời đại công nghệ thông tin, một tin nhắn được đăng trong nhóm, rất nhanh đã nhận được hồi âm.
Trước đó không biết phải tìm ai, hiện tại đã có mục tiêu, hơn nữa đối phương còn là một tay cờ bạc có tiếng ở thủ đô, vậy nên việc tìm kiếm trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.
Trong lúc chờ đợi tin tức, A Hải hỏi Trần Tông Nguyên có muốn ăn chút gì không.
Kể từ khi xuống máy bay, Trần Tông Nguyên chỉ uống vài ngụm cà phê, dạ dày anh từ bé đã không tốt nên không được để bị đói, A Hải theo đó đặt món tại một nhà hàng năm sao gần đây, lúc giao đến vẫn còn nóng hổi.
Dạ dày Trần Tông Nguyên đang đau lâm