Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

Hải", "Thời Đại", "Tân Nguyệt" cho đến "Bạn Hiền", "Nguyệt san hí kịch", "Nguyệt san điện ảnh"..
Đủ các loại báo chí.
Tô Thanh Dao tùy ý mở mấy tờ rồi đọc lướt qua.
Toàn thể giới công thương và học thuật đồng loạt ngừng hoạt động, quần chúng chen lấn trong hội trường, bầu không khí bi tráng, bầu không khí chống Nhật căng thẳng tột độ." "Đây là bước đầu tiên của phương châm làm cho quần chúng lao động cực khổ trên toàn thế giới phải mãi mãi chịu đựng nỗi đau khổ của nô lệ." "Vở hài kịch 'Người đàn bà lãng mạn' sẽ được đoàn kịch Đại Thế Giới diễn xuất vào buổi tối chủ nhật." "Chuyện lạ có thật Đây là bức ảnh chụp chung với người chồng mới cưới lần thứ mười một của một người phụ nữ Mỹ.
Trong số mười người chồng cũ của người phụ nữ này, có ba người đã qua đời, bảy người ly dị.." Tô Thanh Dao khép mấy tờ báo lại, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chăm chú ngắm nhìn thành phố đã xa cách rất lâu này.
Đây chính là Thượng Hải của năm dân quốc thứ hai mươi.
Từ Chí Hoài không nói dối.
Lúc mới về Thượng Hải, quả thực anh rất bận, mỗi ngày đi sớm về khuya, chẳng thấy bóng dáng đâụ Thế lực ở bến Thượng Hải rắc rối khó phân biệt, giao thoa giữa đen và trắng, giữa Trung Quốc và phương Tây.
Muốn kiếm được nhiều tiền thì điều quan trọng nhất là phải khơi thông quan hệ trước.
Tô Thanh Dao ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày rồi chuẩn bị về nhà mẹ đẻ một chuyến.
Tháng tám âm lịch tiết trời nóng ẩm, ánh nắng gay gắt chiếu rọi xuống con đường được lát bằng gạch, nhào nặn cả thế giới thành một màu trắng phaụ Biệt thự mở hết cửa sổ, ngọn gió thổi từ bên này sang bên kia làm cho những dải lụa trắng tung bay, mùi hoa quế thơm ngọt và sóng nhiệt dần dần ùa vào nhà cho người ta cảm giác vừa sảng khoái vừa ngọt ngấy.
Sảng khoái là cơn gió, ngọt ngấy là mùi hoa.
Khu vực xung quanh trồng toàn hoa quế trắng và quế đỏ.
Giờ đây đã là cuối tháng chín, phần lớn quế trắng đã héo tàn, quế đỏ nở thành từng cụm đè lên nhụy vàng, hệt như màu son đỏ au khoe sắc trên gương mặt của các phu nhân nhà giàụ "Phu nhân, cô định đi đâu vậy?" Tiểu A Thất ôm mấy bộ sườn xám vừa lấy xuống từ trên dây phơi đồ, đứng trên cầu thang hỏi cô.
"Tôi về nhà mẹ đẻ một chuyến..
Nếu tiên sinh về nhà sớm thì cô giúp tôi báo với anh ấy một tiếng, bảo anh ấy ăn cơm trước, không cần chờ tôi đâụ" Tô Thanh Dao nói "Còn nữa, cô nhớ nhắc thím Ngô là chiều tối chừng nào mặt trời lặn thì nhớ đóng cửa sổ, đừng để côn trùng bay vào nhà." "Dạ." Tiểu A Thất nhẹ giọng hỏi "Phu nhân không chờ tiên sinh về rồi cùng đi sao ạ?" "Anh ấy rất bận." Tô Thanh Dao khẽ đáp.
A Thất "ồ" một tiếng rõ dài.
Tô Thanh Dao xua tay ra hiệu cho cô ấy tiếp tục làm việc.
Cô ngồi vào chiếc xe hơi Ford gia dụng, chạy đến nhà cha mình.
Cha Tô Thanh Dao là Tô Vinh Minh, sống trong một căn nhà kiểu Tây lâu đời tại đường Nam Kinh.
Đó là nhà thuê, tiền thuê mỗi tháng không nhiều, chỉ có mười lăm đồng.
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, tiền lương mỗi tháng của giáo sư cấp 6 ở đại học Nam Dương chẳng được mấy đồng bạc, chỉ khoảng 140 đồng, còn thường xuyên bị chính phủ nợ lương.
Năm dân quốc thứ mười, Tô Vinh Minh theo đuổi trào lưu đầu tư chơi cổ phiếu cùng bạn bè, kết quả là cổ phiếu mà ông ấy mua rớt giá thê thảm, lỗ vốn lên


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡