Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

ấm áp bèn hôn từng tấc một men theo cằm của cô, bàn tay đặt trên eo cũng bắt đầu mò đến cúc áo sườn xám.
"Chí Hoài, em mệt lắm." Tô Thanh Dao nhìn bản thân trong gương, khẽ nói.
Từ Chí Hoài không nghe, vươn cánh tay phải vòng ra đằng trước, mở từng chiếc cúc cài trên sườn xám.
Bên ngoài là sườn xám dài, bên trong là váy lót hai dây may bằng vải lụa trơn Taffeta, bởi vì thiếu nữ vẫn ngồi trên ghế nên chỉ có thể cởi hết nửa thân trên, váy áo rơi xuống chồng chất bên eo.
Từ Chí Hoài dịu dàng hôn lên cổ cô, sau đó càng ngày càng mạnh.
Làn da trên cổ cô vừa trắng trẻo vừa mong manh, có thể thấy rõ từng mạch máu màu xanh nhạt ẩn hiện bên dưới, chỉ cần dùng lực hơi mạnh thì sẽ để lại vệt đỏ.
Gương mặt Tô Thanh Dao được phản chiếu trong gương.
Cô khó có thể miêu tả lại thần thái của bản thân, chỉ thấy hàng mày của mình khẽ nhíu, vừa ai oán đáng thương lại vừa khiến người ta thương tiếc.
Từ Chí Hoài ngẩng đầu, phát hiện cô đang nhìn bản thân.
Anh nở nụ cười, vén mái tóc dài của cô ra, để lộ những dấu hôn đỏ bừng vì bị hôn, cắn.
"Thật đẹp." Anh thở dài.
Dứt lời, Từ Chí Hoài xoay mặt cô về hướng mình rồi quấy lưỡi vào miệng cô.
Cảm giác nghẹt thở lại lần nữa ùa lên trong lồng ngực, Tô Thanh Dao cảm thấy không thể thở nổi.
Cô kéo vạt áo của người đàn ông, đầu lưỡi đỏ tươi khẽ run lên như muốn đẩy anh ra ngoài.
Từ Chí Hoài thuận thế cuốn lấy lưỡi cô, chống tay lên bàn trang điểm.
Kẽo kẹt..
Tô Thanh Dao ngã ngửa ra sau, miệng lưỡi kéo ra một sợi tơ chưa bị cắt đứt.
Từ Chí Hoài bóp cằm cô, nghiêng đầu cắn lên vành tai cô.
Những cọng râu lún phún mà người đàn ông chưa cạo sạch cọ qua cọ lại trên da khiến Tô Thanh Dao rụt vai, chống tay lên ngực anh nhưng không có sức mà đẩy anh ra, chỉ có thể nghiêng eo, sắp bị trượt xuống khỏi ghế.
Thấy thế, Từ Chí Hoài ôm eo cô để bế cô lên, sau đó ném cô lên giường.
Tô Thanh Dao cảm thấy trên người mình toàn là mồ hôi dinh dính, rất bẩn thỉu, nên cô không muốn bị dính lên ga trải giường mới.
Cô xoay người, vừa thở hổn hển bảo anh dừng tay vừa chống khuỷu tay lên giường, muốn dùng cả tay chân để bò dậy.
Từ Chí Hoài chỉ cho rằng Tô Thanh Dao xấu hổ nên không bận tâm, chỉ lo kéo váy lót dài tới mắt cá chân của cô xuống dưới, chiếc váy lót hai dây trượt xuống như dòng nước.
Anh đè cánh tay lên chân cô, xé vạt sườn xám rồi vén váy lót lên.
Tô Thanh Dao rên rỉ, chống tay trái nhổm dậy, cố gắng nhìn anh.
Lọn tóc xõa trên gò má cô cũng bay lên, mùi hoa tường vi thoang thoảng của dầu bôi tóc cứ quanh quẩn bên chóp mũi Từ Chí Hoài khiến lòng anh ngứa ngáy.
"Em muốn đi tắm." Cô trừng anh, nói rõ từng chữ một.
Từ Chí Hoài từ chối "Lát nữa rồi tắm." Nói xong, anh lại duỗi tay ra.
Tô Thanh Dao nhíu mày, khẽ hừ một tiếng, nét mặt hơi căng thẳng vì cơn sóng tình.
Người đàn ông đè lên người cô, ôm hờ cô vào lòng, năm ngón tay mơn trớn sống lưng trắng mịn của cô, ngang nhiên thưởng thức đóa hoa hồng nở giữa vùng trời tuyết trắng, tựa như pho tượng Quan Âm bằng ngọc trong trẻo, đó là người vợ vừa mảnh mai vừa ngoan ngoãn của anh.
Ban đầu, Tô Thanh Dao cảm thấy hơi lạnh nhưng dần dà, hơi nóng lan tỏa khắp cơ thể lạnh lẽo, như có dòng nước ấm chảy dọc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡