Chương 4
lên giường với cả người thân à?” Anh ta trịnh trọng tuyên bố.
“Tôi có thể dùng thuốc thuốc để thỏa mãn em, chúng ta có thể không ly hôn không?” Cổ họng Hàn Trân nghẹn đắng, cô uống một hớp rượu lớn, phương thức níu kéo này của anh ta khiến cô cảm thấy ghê tởm hơn cả việc nuốt phải một trăm con ruồi.
“Chúng ta đã ly hôn rồi” “Ly hôn rồi thì tái hôn” Anh ta nắm lấy bả vai cô rồi hôn lên cần cổ trắng nõn.
“Vợ ơi, tôi đã mắc nợ em quá nhiều, hãy cho tôi cơ hội để bù đắp cho em được không” Hàn Trân cảm thấy có gì đó rất lại, trong xương cốt vừa tê vừa ngứa, bụng dưới giống như đang bùng lửa, toàn thân nóng ran.
Điều khiến cô kinh ngạc nhất là phần đũng quần âu của Chu Tư Khải đang dựng lều, anh ta nhắm mắt, cởi bỏ nút áo trước ngực cô, bất chấp lần mò vào bên trong.
Hàn Trân đẩy anh ta ra, cô không thể nhịn được nữa.
“Trong rượu có thuốc?” “Tôi sợ em chê tôi, không muốn làm” Anh ta rất có nhận thức trước chuyện này, toàn thân Hàn Trân phát run.
“Chu Tư Khải, anh có còn là con người không ” Cô cố đè xuống ngọn lửa trong người, tông cửa xông ra, Chu Tư Khải rảo bước đi tới níu lấy cánh tay cô, Hàn Trân hất mạnh ra, anh ta lại kéo cô lại.
“Tiểu Trân, em đừng cố chấp nữa, tôi run tay nên đã thả vào đó ba viên thuốc, một mình em không giải quyết được đâu” Hàn Trân căm hận thấu xương, tốt xấu gì hai người cũng từng ở bên nhau, cô thật sự đem lòng yêu anh ta, tưởng có thể chia tay trong êm đẹp nên mới đồng ý tham gia bữa tiệc cuối năm, đồng hành cùng anh ta lần cuối.
Vậy mà anh ta lại thừa cơ làm chuyện xấụ Hàn Trân đồng ý ra đi tay trắng, điều này đã chứng minh sự ngây thơ và đơn thuần của cô.
Chu Tư Khải cho rằng, một người phụ nữ không tham lam tiền bạc, dễ nắm thóp, hơn nữa sẽ không tiết lộ bí mật của anh ta ra ngoài như cô là hàng hiếm, có chăng đèn cũng tìm không ra được người thứ hai.
Bỗng nhiên, anh ta không muốn thả cô đi nữa.
“Tiểu Trân, em tiếp tục ở bên tôi nhé, tôi sẽ không bạc đãi em đâu, nếu lần này không làm em sướng thì chúng ta lại nghĩ cách khác” Cô thật sự muốn phát điên, đá một cước lên cẳng chân của người đàn ông rồi xoay người bỏ chạy.
Chu Tư Khải ngã ra đất, nghiêm giọng hét lên kêu cô trở lại.
Hàn Trân làm như không nghe thấy, rảo bước chạy vào ngã rẽ hành lang trên lầu hai.
Bên cạnh ô cửa sổ chạm hoa có một người đàn ông đang đứng ngược sáng, tứ chi người này thon dài, vai lưng rộng rãi, dáng người nom vô cùng uy phong.
Men rượu khơi dậy nỗi uất hận trong cô, đồng thời cũng khiến cho sự trống rỗng dâng trào.
Mượn hơi rượu, cô đi tới trước mặt người đàn ông, run lẩy bẩy cầu xin sự giúp đỡ.
“Anh gì ơi, tôi đang phát sốt, anh có thể giúp tôi gọi xe cấp cứu không?” Người đàn ông nghe thấy lời này thì ngước mắt, đáy mắt anh tối tăm và ảm đạm, sự hoang dại đầy hiểm nguy ẩn chứa bên trong đốt cháy Hàn Trân từng chút một.
Anh lấy điếu thuốc bên môi xuống, dập lửa, đôi mắt quan sát cô qua làn khói trắng.
“Trò gì đây” Dáng vẻ thờ ơ không chút dao động.
Hàn Trân nghe hiểu ý anh, lúc này sắc mặt cô đỏ ửng, mái tóc bị lôi kéo rối tung, nút áo