Chương 17
ích cho cô hả?” Cuộc tranh cãi của hai người không quá ầm ĩ, thanh âm lúc cao lúc thấp, có thể loáng thoáng nghe được vài câụ Quý Đình Tông rút một điếu thuốc ra, mặt không cảm xúc, anh quay lưng về hướng gió châm lửa.
Cố Ngạn Bình dính lấy anh như kẹo kéo, không ngừng giới thiệu ưu điểm của Hồ Điệp.
Phó giáo sư khoa Luật, từng du học nước ngoài, lý lịch trong sạch đã qua thẩm tra, tính tình dịu dàng thanh lịch, giỏi tề gia nội trợ, không bị gia đình chiều hư.
Và điều quan trọng nhất là, Hồ Điệp có ý với anh.
Tính tình Quý Đình Tông trước nay không phải quá tốt, ngày trẻ từng phục vụ trong quân đội, được một đám lính gai góc nhận làm đại ca, những năm tháng thơ ấu bị ảnh hưởng nên anh rất giỏi văn chương lẫn thư pháp, được lãnh đạo tán thưởng, con đường thăng tiến rộng mở.
Quan trường không phải chốn bồng lai tiên cảnh, những ngày đầu do bộc lộ tài năng, suýt chút nữa anh đã phải ăn quả đắng.
Sau này, Bí thư điều anh về Văn phòng Tỉnh ủy, được cơ quan rèn giũa nên biết tiến biết lùi, biết cách tiết chế bản thân.
“Cậu vừa nói gì cơ?” Cố Ngạn Bình hơi sững người, hóa ra tên này không nghe lọt một câu nào vào tai.
“Tôi bảo cậu nên tìm một người phụ nữ tốt giống như Hồ Điệp ” “Cô giáo Hồ quá xuất sắc, tìm người giống cô ấy không dễ, tôi sẽ không tự làm khó mình” Nói cả nửa ngày mà anh không hề tiếp chiêu, Cố Ngạn Bình tức đến nghẹn họng, anh ta nhìn theo ánh mắt anh.
Hàn Trân lúc này vẫn còn đang tranh cãi với Chu Tư Khải.
Cố Ngạn Bình dường như hiểu ra gì đó, trong lòng thầm kinh ngạc.
“Đây không phải là con mèo hoang mà cậu đã gặp đó chứ?” Quý Đình Tông không nói phải, cũng không nói không phải.
Chức vụ của hai người không giống nhau, cảnh sát là lực lượng tuyến đầu, Cố Ngạn Bình xuất thân là cảnh sát phòng chống ma túy, trước đây từng nằm vùng trong một đường dây ma túy ở biên giới suốt mười năm, hai lần nhận được huân chương chiến công hạng nhì.
Từng suýt bỏ mạng ở tiền tuyến, có mắt nhìn hơn người, anh ta không quanh co lòng vòng, cũng không kiêng kỵ mà nói thẳng “Đó đâu phải mèo hoang, mà là một con mèo nhà đã có chủ, trong các chuyện xấu của giới quan chức, tối kỵ nhất là chuyện hai nam tranh giành một nữ, cậu phạm phải sai lầm rồi sao?” Quý Đình Tông liếc mắt “Thẩm vấn tôi đấy à?” Cố Ngạn Bình bật cười “Cậu tưởng người ta có tâm địa bất chính, nhưng không ngờ cậu mới là người thấy sắc nổi lòng tham” Vẻ mặt anh nghiêm túc trở lại “Không có chuyện đó”.
Hàn Trân là người dẫn chương trình trên màn ảnh, do đó rất chú ý đến hình tượng của mình, thường ngày cô chăm chỉ tập thể dục, ăn uống điều độ và đi ngủ sớm, dáng vẻ trông còn trẻ hơn so với tuổi thật.
Nhìn cô cùng lắm cũng mới chỉ ngoài hai mươi, đáng lẽ anh phải kiềm chế, không nên chạm vào để tránh gây ra thị phi, thế nhưng trước đó anh không hề hay biết chuyện cô đã có gia đình.
Sự nghiệp chính trị của Quý Đình Tông thăng tiến thuận lợi hơn rất nhiều so với đồng liêu, người khác có ngồi tên lửa cũng không theo kịp.
Anh là một trong những cán bộ cấp sở trẻ nhất tỉnh, đã vào Uỷ ban Thường vụ, nhận đãi ngộ ngang với cấp bậc Thứ trưởng.
Cố Ngạn Bình là giám đốc công an tỉnh, đánh cược cả nửa cái