Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

da ra đặt trên quầy nói “Trước mắt là một tuần.” Một tuần?
Hà Lộ cho rằng mình nghe lầm, ngẩng đầu lên nhìn.
Đa phần người tới đây chỉ ở có tầm bốn, năm ngày.
Lần đầu có người ở tận một tuần… Trình Diệu Khôn hơi nghiêng đầu, nhìn Hạ Lộ nói lại một lần nữa “Một tuần.” “A… Vâng.” Hà Lộ luống cuống cúi đầu, lấy chứng minh trên quầy xuống.
Hà Lộ cuối cùng cũng biết tên tuổi người đàn ông này.
Cô chỉ không thể hiểu được tại sao người đàn ông mới 27 tuổi mà lại có bộ râu xồm xoàm thế này, trông như đã ngoài 30 vậy, nhưng giọng nói của anh có chút dễ nghe… “Tiền đặt cọc là 300, thêm tiền phòng nữa thì tổng cộng là 1000.
Nếu anh nếu không ở đủ ngày thì sẽ hoàn lại tiền.” “Tôi có thể xài thẻ không?” “Được ạ.” Hà Lộ cũng đã viết xong thủ tục đăng ký, trả lại chứng minh lên quầy, rồi lấy máy quẹt thẻ ra.
Trình Diệu Khôn lấy thẻ ngân hàng từ ví da ra, anh kê khuỷu tay gác lên quầy chờ đợi.
Máy quẹt thẻ của nhà Hà Lộ có hơi cũ, khởi động máy rất lâu, một hồi sau màn hình vẫn chưa sáng lên.
Hà Lộ cạn lời, cô lén nhìn lên người đàn ông đứng trước quầy.
Cô thoáng nhìn qua, trông thấy cánh tay rắn chắc đầy cơ bắp của người đàn ông dưới tay áo, cô hãi hùng khiếp vía, nhanh chóng dời tầm mắt về chiếc máy quẹt thẻ, cũng không dám nhìn loạn lung tung nữa.
Mẹ ơi, cánh tay này mà bẻ cổ mình một cái là đi đời nhà ma liền đó… Trong nhà nghỉ chẳng còn khách nào khác, chỉ có cô và mẹ ở đây, Hà Lộ càng nghĩ càng sợ hãi.
Trình Diệu Khôn thấy cô nhìn chằm chằm vào máy quẹt thẻ một hồi, không nhịn nổi nữa liền hỏi “Không được à?” Hà Lộ lấy lại tinh thần, thấy màn hình sáng lên, cô nhanh chóng nhập số tiền vào máy rồi đáp “Được rồi ạ.” Trình Diệu Khôn không nói gì, đưa thẻ ra.
Hà Lộ nhận thẻ, ngón tay anh vô tình đụng phải ngón trỏ của cô, đôi mắt Hà Lộ khẽ nâng lên như bị điện giật, nhanh chóng rút tay về.
‘Bang ‘, máy quẹt thẻ rớt xuống quầy, tay Trần Diệu Khôn vẫn đang ở giữa không trung, anh mím môi hạ tay xuống.
Anh cũng không nhìn thẳng, như có như không thở dài một tiếng.
Mặt Hà Lộ đỏ như bị đốt, cô thà trực tiếp chạy vào phòng bếp, nói với mẹ để mình xào rau cho.
Nhưng cô không thể, Hà Lộ căng da đầu nhặt máy quẹt thẻ lên nhìn nhìn.
Thấy không có vấn đề gì nữa mới đưa ra.
“Xin lỗi ạ, tay em vừa bị chuột rút…” Trình Diệu Khôn rất muốn trả lời Hà Lộ.
Nhưng nhìn khuôn mặt đỏ như lửa của cô, thậm chí hốc mắt còn có chút hồng, nghĩ lại hay là thôi đi, lỡ cô khóc lên, người ta nghĩ anh bắt nạt cô mất.
Anh lấy máy quẹt thẻ, nhập mật khẩu và bấm xác nhận, hóa đơn biên nhận được in ra.
Hà Lộ vội vàng xé ra rồi đưa cho anh ký tên, sau đó lấy ra biên lai.
Cô chỉ dám cầm một góc của tờ biên lai.
Trình Diệu Khôn nhận lấy, trong lúc cất chứng minh và thẻ, anh hỏi “Có xuất hóa đơn không?” Cơ thể Hà Lộ cứng đờ, cô từ từ ngẩng đầu lên “Cái đó… Thật ra phí phòng còn có thể giảm thêm 10 đồng nữa.” Trần Diệu Khôn cố nhịn cười gật đầu “Cảm ơn.” Hà Lộ ủ rũ đi vào bếp, mẹ Hà đang nấu canh.
Thấy cô đi vào liền nói “Sao rồi?
Có ở không?” “Có ạ.” “Mấy ngày?” “Dạ một tuần.” Sau


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡