Chương 15
vào sảnh chính, Hà Lộ thở phào nhẹ nhõm, ban nãy cô cũng không biết bản thân bị làm sao, anh vẫn luôn nhìn cô như vậy, ánh nhìn sáng rực như muốn đốt cháy cô… Hà Lộ đem cặp để trên ghế đằng sau quầy rồi đi vào phòng bếp.
“Mẹ–” “Về rồi à?” Mẹ Hà đang xào rau, cũng không quay đầu lại.
“Mẹ còn cần làm gì không?” Cô cố ý kiếm thêm việc để làm.
“Mau đi rửa tay đi, còn mang đồ ăn ra nữa, xong hai món này là có thể ăn cơm.” Hà Lộ nhăn mày, cô rửa tay, cô bưng đồ ăn trên bàn ra khỏi phòng bếp.
Cô nhanh chóng đi tới cổng chính, trước khi ra khỏi cửa, cô hít sâu một hơi, sau đó mới thẳng lưng bước ra ngoài.
Trong chiếc lều gỗ, Trình DIệu Khôn ngồi yên trên ghế, cắn đầu thuốc bấm điện thoại.
Chỉ nhìn anh như vậy, miệng của Hà Lộ bỗng hơi khô, cô có chút lo lắng… Cô khẽ liếm môi dưới, đi vào trong lều gỗ.
Thấy cô sắp tới, Trình Diệu Khôn đang nhìn di động bỗng ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc anh vừa nhìn lên, Hà Lộ lập tức dời mắt đến chỗ khác.
Dù không chạm vào mắt anh, nhưng tim cô vẫn đập rất nhanh, cảm giác như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Trình Diệu Khôn không nói gì, chỉ nhìn cô.
Hà Lộ bị anh nhìn chằm chằm khiến cả người không được tự nhiên, động tác cứng nhắc đem đồ ăn đặt lên bàn gỗ.
“À… Mẹ nói, còn hai món nữa.” “Ừ.” Trong lúc không biết phải nói gì, Hà Lộ mím môi “Em đi trước…” “Ở đây có bia không?” Trình Diệu Khôn cắt lời cô.
Hà Lộ ngẩn người, nâng mắt lên “Bia?” Môi mỏng Trình Diệu Khôn hơi cong lên “Ừ, bia, lạnh chút.” Nụ cười của anh nhàn nhạt ấm áp, ánh mắt cũng dịu dàng, sự căng thẳng của Hà Lộ nháy mắt liền tiêu tan.
Cô cũng cười, gật đầu “Có.” “Có thể lấy giúp tôi một lon không?” “Vâng Em đi lấy liền đây ” Hà Lộ nói xong, xoay người đi vào trong sảnh.
Cô chạy đến tủ lạnh, lấy ra một lon bia, còn sờ xem thử, cảm thấy đủ lạnh mới vòng về lều gỗ.
Cô đặt lon bia trước mặt Trình Diệu Khôn “Trong nhà chỉ có loại này thôi.” “Cũng được.” Trình Diệu Khôn nói, chỉ vào ghế dài đối diện, “Tôi có chuyện muốn hỏi em.” Hà Lộ nghi hoặc chớp mắt, đi theo tầm mắt của anh mà ngồi xuống đối diện.
“Chuyện gì?” Thật ra Trình Diệu Khôn cũng không biết nói gì, chỉ vô thức tìm đề tài để lên tiếng thôi.
“Hôm nay tan học, em có gặp bọn người hôm qua không?” Hà Lộ nghe vậy, hơi cong môi lắc đầụ “Không gặp, em đã nhìn trước nhìn sau, không thấy ai hết nên mới đi ra khỏi trường.” Trình Diệu Khôn rũ mắt xuống gật đầu “Đúng rồi, gần đầy có chỗ nào vui để đến chơi không?” “Đi chơi à…” Hà Lộ suy nghĩ, “Em cũng không biết chỗ nào hết.” “Khu ngắm cảnh kia có đáng đi không?” Hà Lộ thành thật trả lời “Thật ra mấy cái đó chỉ là quảng cáo, không có gì hấp dẫn cả, giá vé còn mắc nữa.
Đồ ăn bên trong cũng vừa dở vừa tốn tiền, nếu anh muốn tìm chỗ nào đặc sắc…” Nói đúng chủ đề, Hà Lộ liền bắt đầu blah blah những địa điểm du lịch cho Trình Diệu Khôn nghe.
Trình Diệu Khôn nhìn cô cười thầm, cảm thấy cô sắp biến thành hướng dẫn viên du lịch, giống đến hơn 90%.
Ngày mai còn là cuối tuần nữa… Hà Lộ thao thao bất diệt giới thiệu, đến khi mẹ Hà mang đồ ăn ra, một trong hai món đó chính là món cá nướng sả ngày hôm qua Trình