Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 27

nghiệm yêu đương không tốt à?
Tôi chẳng những sẽ không để cho em phải chịu bất kỳ tổn hại nào mà ngược lại còn có thể cho em rất nhiều thứ mà những người phụ nữ khác không có" Cố Thùy Vũ chưa từng theo đuổi phụ nữ, tất cả tình nhân của anh và ngay cả vợ anh đều được tự động dâng tới tận cửa.
Trước khi gặp Thương Tịnh, ở thành phố S anh cũng có một tình nhân, cô ta là nhân viên công vụ, anh nhìn trúng vẻ nhu mì của cô ta, thậm chí anh còn chưa kịp mở miệng, thì cô ta đã chủ động hiến thân, vài tháng sau, khi sự mới mẻ qua đi, anh thăng chức cho cô ta, rồi điều cô ta tới chính quyền tỉnh, cô ta cũng vui vẻ đón nhận.
Thương Tịnh không thể giống như những người phụ nữ đó sao?
"Hai chúng ta không cùng một giá trị quan, nói nhiều cũng vô ích" Thương Tịnh lắc đầu, "Thị trưởng Cố, sự giúp đỡ của anh khiến tôi rất cảm kích, nhưng tôi cũng đã thể hiện rõ quan điểm của mình, bất kể thế nào tôi cũng sẽ không vượt qua giới hạn, cho nên, xin anh buông tha cho tôi, được không?" Cố Thùy Vũ nhìn vào mắt cô rất lâu, rồi mới chậm rãi nói, "Thứ mà Cố Thùy Vũ tôi thích, chưa bao giờ tuột khỏi tay" Trong nháy mắt, Thương Tịnh cảm thấy mình giống như con mồi bị mãnh thú để mắt tới, trong lòng cô lạnh tới phát run, cô nhấp một ngụm trà nóng để tạm đè xuống loại cảm giác này, cô đứng lên, "Vậy tôi không quấy rầy anh nữa, tôi không quản được anh, nhưng tôi có thể tự quản được bản thân mình" Cô xoay người định đi ra cửa, tay vừa đặt lên nắm cửa thì Cố Thùy Vũ lên tiếng, "Thương Tịnh" Cô dừng lại, quay đầụ "Tôi có rất nhiều cách để em không thể không tới bên cạnh tôi, nhưng tôi không muốn dùng, đừng để tôi đợi tới mất đi sự kiên nhẫn" Thương Tịnh nhìn khuôn mặt tuấn tú ngược sáng của anh, im lặng, rồi mở cửa đi ra ngoài.
Đi khỏi quán trà một đoạn, cô móc chiếc bút ghi âm vừa mua để trong túi ra, bật nghe, rồi gọi một cú điện thoại.
"Tịnh Tịnh?" Đầu dây bên kia truyền tới giọng của Cố Thùy Vũ.
Thương Tịnh không lên tiếng, trực tiếp dể anh tự mình nghe đoạn đối thoại.
"Em gài bẫy tôi?" Giọng anh lạnh lùng.
Thương Tịnh thấy đã đạt được mục đích, khẽ cười, "Dù sao phụ nữ cũng phải tự biết bảo vệ mình, thị trưởng Cố, hiện tại tôi không có ý này, và xin anh đừng để tôi phải sử dụng nó, Nhà vua cũng phải chịu thua kẻ liều, tôi không phải người phụ nữ biết cúi đầu nhịn nhục, hi vọng chúng ta đừng để sự việc tới nông nỗi đó" Đầu dây bên kia trầm mặc một hồi lâu, rồi đột nhiên truyền tới tiếng cười của anh, "Tịnh Tịnh, làm tốt lắm" Rốt cục, bụng dạ người đàn ông này sâu bao nhiêu?
Thương Tịnh muốn chọc giận anh, không ngờ anh vẫn còn có thể không nóng không lạnh, "Cảm ơn đã khen ngợi, thị trưởng Cố, tạm biệt" Cô bỗng nhiên không dám nói chuyện cùng anh nữa.
Cúp điện thoại, cô đứng ngây ra một hồi lâu, cuối cùng cô cảm thấy gánh nặng trên vai mình nhẹ đi nhiềụ Trong quán trà, sắc mặt người đàn ông nào đó trở nên u ám, lần đầu tiên anh bị một cô bé con gài bẫy nắm được điểm yếu trong tay, nếu cô không bình tĩnh thì sẽ không nghĩ ra cách này, còn anh chắc sẽ lựa chọn sử dụng thủ đoạn...
Có điều, làm rất tốt, Tịnh Tịnh nhà anh cũng biết cách tự


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡