Chương 21
hỏi, dù sao việc chọn quân đội nào cũng cần trải qua nhiều vòng sàng lọc.
Vì vậy Lục Dập không đồng ý, mở mắt nhìn cậu "Ngày tháng còn dài, đừng tính toán sớm như vậy, đợi đến khi quân khu được rút thăm rồi hãy nói." Thôi được, Eugene tiu nghỉu cúi đầụ "Nhưng bây giờ có một việc, nhất định phải do cậu làm." Lục Dập hất cằm về phía cậu, Eugene lập tức phấn chấn, vội hỏi là việc gì.
"Cảng Mae Sai đã liên lạc với chính phủ Myanmar, gần đây có thể sẽ có bạo động vũ trang ở địa phương, đặc biệt chú ý động tĩnh của quân đội bang Bắc Shan và bang Wa.
Cậu dẫn người của tiểu đoàn tuần tra số 23 ở khu vực biên giới đến đóng giữ, nhất định phải trấn áp, không để một quả đạn pháo nào rơi xuống Mae Sai.
Có động tĩnh gì phải báo cáo ngay cho tôi." "Là gã họ Hạ kia?" Cậu tò mò hỏi.
"Phải." Lục Dập gõ nhẹ vào lưng ghế, vẻ mặt lạnh đi.
Cách đây không lâu, anh vừa nhận được một cuộc gọi.
Hạ Duật Sinh đã liên lạc với anh, bảo anh hãy khoanh tay đứng nhìn chiến cuộc, đừng xen vào chuyện của người khác.
Đương nhiên Lục Dập cũng thực sự không phân thân nổi, không có thời gian để ý đến chiến sự ở biên giới.
Hạ Duật Sinh cũng chính vì nhận ra điểm này nên mới dám ngang nhiên phát động tấn công.
Nhưng ngồi yên không làm gì là điều không thể.
Chỉ cần một quả đạn pháo rơi xuống đất, dù chỉ là một phân một hào, cũng phải tính toán sòng phẳng.
"Rõ." Eugene nghiêm chào nhận lệnh.
Người đã rút đi, phòng chỉ huy yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Lục Dập ngồi thẳng dậy, lấy túi tài liệu vừa được đưa tới trên bàn làm việc, gỡ các lớp niêm phong, văn kiện dấu đỏ bên trong túi giấy kraft lộ ra một nửa, được mở ra.
Trên giấy trắng mực đen là danh sách tất cả các ứng cử viên được đề cử trong cuộc bầu cử lần này, trong đó nhóm của Sara đặc biệt gây chú ý.
Chẳng trách gần đây lại nóng lòng tìm kiếm phiếu bầu như vậy, hóa ra là đã có con bài tẩy.
Nhưng bàn tay đen này cũng vươn quá dài rồi, dám công khai can thiệp vào chính quyền Thái Lan.
Anh siết chặt một góc thư, tiện tay lấy ra chiếc bật lửa, "tách" một tiếng, ngọn lửa thiêu rụi lá thư, hắt lên khuôn mặt tuấn tú một vẻ tàn nhẫn.
Thuận tay, người đàn ông nghiêng đầu mượn lửa châm một điếu thuốc, từ từ nhả ra một làn khói.
Trong lúc khói tan, ngọn lửa leo trên đầu ngón tay cũng đã hóa thành tro tàn.
Anh lạnh lùng nhìn.
Tiếp theo, sẽ có trò vui để xem đây.
Phía Đông · Khu biệt thự Krungthep Kreetha Hai giờ trước, Mộc Vấn nhận được một cuộc điện thoại.
Nghe xong, cả người ông ta từ trong tâm thở phào nhẹ nhõm.
Ông ta đã đoán không sai, Lục Dập quả thực đã nắm lấy cành ô liu để lên thuyền này.
Tuy nhiên, như vậy vẫn chưa đủ, dù sao cũng không ai lường trước được khi nào anh sẽ trở mặt.
Để cho chắc ăn, Mộc Vấn vẫn quyết định dùng lại chiêu cũ, muốn nắm được một điểm yếụ Sau khi dặn dò xong, ông ta gần như ngay lập tức gọi điện cho Sara, chỉ mong hôm nay mọi việc được bàn bạc thành công, sau đó chờ đợi cuộc bỏ phiếu vào tháng Tám.
Xe quân sự đi một quãng đường dài từ Mae Sai, không đi theo đường vành đai phía Đông nơi Mộc Vấn sắp xếp người tiếp ứng, mà đi đường cao tốc Srirat ở khu vực vành