Chương 6
“Năm người này không cần ở lại, em phụ trách đi.” Tô Nam nhìn lướt qua, quả nhiên có Trần Tri Ngộ.
Thứ năm, Tô Nam nhận được email của Trần Tri Ngộ thông báo lớp học buổi chiều sẽ nghỉ một buổi, cô liền vội vàng chuyển thông báo này lên nhóm WeChat.
WeChat là một công cụ liên lạc di động, hỗ trợ gửi tin nhắn thoại, video, ảnh và văn bản.
Có thể trò chuyện nhóm hoặc tìm bạn bè xung quanh để trò chuyện.
Tối thứ sáu, cô bắt đầu liên hệ với các đại biểu tham dự diễn đàn do mình phụ trách, thu thập trước các bản slide powerpoint sẽ sử dụng trong ngày thứ hai của hội nghị.
Đến phiên Trần Tri Ngộ, Tô Nam ngập ngừng giây lát rồi gửi tin nhắn đi.
Đắn đo hết lần này đến lần khác để tìm từ ngữ diễn đạt, nhưng khi gửi đi rồi nhìn lại những chữ ‘mạo muội’, ‘làm phiền’ của mình mới thấy có vẻ quá long trọng.
Đợi một lúc sau, Trần Tri Ngộ hồi âm lại hai chữ “Chưa làm.” Cô cầm điện thoại trên tay không biết phải làm thế nào, đang tính gọi điện hỏi xin ý kiến của Lâm Hàm thì Trần Tri Ngộ nhắn đến “Bệnh viện trường em có đáng tin cậy không?” Tô Nam vội vàng đáp lại “Dạ, tốt nhất nên đến bệnh viện Nhân dân của thành phố Đán ở gần đây ạ.” Chốc lát, sực ý thức điều gì, cô liền hỏi “Thầy Trần, thầy bị ốm ạ?” Qua thật lâu sau không thấy tin nhắn trả lời, Tô Nam lần chần do dự nhưng không dám hỏi nhiềụ Sau khi gom xong bản slide của các giảng viên khác, cô vẫn bồn chồn đứng ngồi không yên.
Lúc này, Tô Nam mới sực nhớ, chiều thứ năm Trần Tri Ngộ không lên lớp e là do bị ốm.
Nghiêm trọng đến mức như vậy không biết là bệnh gì.
Tuy việc này không liên quan gì đến cô nhưng có lẽ nên báo với Lâm Hàm một tiếng… nghĩ đi nghĩ lại, có thể Lâm Hàm đã biết rồi cũng nên.
Tô Nam định bụng đợi đến mười giờ, nếu Trần Tri Ngộ không liên lạc lại, cô sẽ gọi điện cho Lâm Hàm.
Đang sao chép các bản slide, chợt nghe thấy di động rung lên.
Theo bản năng Tô Nam cầm lên xem, là Trần Tri Ngộ gửi đến “Em mang máy tính xách tay đến phòng truyền dịch khoa cấp cứu bệnh viện Nhân dân đi.” Cô không hỏi lý do, chỉ đáp lại một chữ ‘Dạ’, rồi vội vàng thay quần áo đeo ba lô laptop đi ra cửa.
Bệnh viện Nhân dân cách trường học không xa, chỉ mất chừng mười phút đi bộ.
Phòng truyền dịch người ra vào đông nghịt, Tô Nam đứng kiễng chân ở cửa tìm quanh quất một vòng, thấy bóng dáng của Trần Tri Ngộ ở kế bên cửa sổ.
Cô vội vàng đi tới “Thầy Trần.” Trần Tri Ngộ chậm rãi ngước mắt lên “Ừm.” Tô Nam làm trợ lý cho anh đã hơn một tháng, lần nào anh lên lớp cũng là dáng vẻ quần tây áo sơ mi nghiêm chỉnh gọn gàng, thỉnh thoảng lại đeo kính không gọng; mặc áo thun t shirt cotton màu xám tro như hôm nay là lần đầu tiên cô nhìn thấy.
Anh thả lỏng người ngồi đó, vì đôi chân anh rất dài khiến cho lối đi nhỏ hẹp càng có vẻ hết sức chật chội.
“Em ngồi đi.
Tôi đọc cho em ghi lại.” Tô Nam thoáng bối rối không hiểu ý anh, nhưng vẫn ngồi xuống bên cạnh, mở máy tính xách tay ra.
Trần Tri Ngộ vắt khuỷu tay lên đầu gối, hơi khòm người, thanh âm khàn khàn “Báo cáo có tổng cộng ba phần…” Lúc này, cô mới hiểu Trần Tri Ngộ muốn làm gì, liền nhanh chóng mở Powerpoint ra.
Trần Tri