Chương 24
thích những thứ mang tính không điển hình.” Đây có thể xem là lần trò chuyện thoải mái nhất giữa hai người kể từ lúc quen biết đến nay.
Chủ đề bắt đầu từ phim ảnh, cuối cùng là văn học, sau một tiếng đồng hồ lặng lẽ trôi qua, đến khi giật mình nhìn lại, xe đã đi vào phạm vi vùng núi.
Trần Tri Ngộ đậu xe, dẫn Tô Nam đến chỗ dừng chân mua thức uống nóng.
Cacao nóng hôi hổi, uống một ngụm, toàn thân ấm áp.
Trần Tri Ngộ giơ tay chỉ về phía trước “Đài thiên văn.” Bậc thang kéo dài lên trên, bóng cây trầm lặng, lộ ra một góc mái vòm.
Tiếng bước chân một trước một sau, một nhẹ một trầm.
“Buổi tối trạm đóng cửa, không vào được.” Trần Tri Ngộ đứng ở bậc thang, xoay người lại.
Xa xa, những ánh đèn trên các tòa nhà cao tầng của thành phố Đán lồng vào sương đêm mỏng mảnh in hết vào đáy mắt.
Gió rất lạnh, mang theo thanh âm im lặng trống trải của núi rừng bảng lảng thổi qua.
Trần Tri Ngộ ngồi bệt xuống bậc thang, lấy gói thuốc lá, rút một điếu ngậm lên miệng, khum tay che đốm lửa lập lòe, cúi đầu châm thuốc.
“Thầy Trần.” Trần Tri Ngộ ngẩng đầu lên.
Tô Nam đứng dưới anh ba bậc cấp, tầm mắt ngang nhau “Hôm nay thật sự là sinh nhật của thầy ạ?” Trần Tri Ngộ phì cười “Chuyện này gạt em làm gì?” ‘Khi ta không có cách gì xoa dịu được nỗi đau của người, hoặc giả người không còn có thể quan tâm ta được nữa, xin đừng quên, trong những tháng ngày ít ỏi của chúng ta năm xưa, đã từng có mười hai con cò trắng, bay qua hồ nước mùa thụ’ nannan Tứ nguyệt liệt bạch Tháng tư lụa rạn – Giản Trinh Vạt váy nhung bên ngoài áo dạ nhẹ cuộn theo gió.
Gió vờn quanh mái tóc cô, ngang ngược trêu đùa thổi xuyên qua kẽ tay anh.
Trần Tri Ngộ mỉm cười, giọng nói anh lẫn vào trong tiếng gió khiến cô không thể nắm bắt “Cảm ơn em.
Nhiều năm rồi không có ai trực tiếp nói với tôi những lời này.” Anh ngước lên đối diện với ánh mắt nghi hoặc của cô rồi cúi đầu hút một hơi thuốc, như thật như đùa mà giải thích “Khi còn nhỏ, mỗi lần đến dịp sinh nhật đều bị ba mẹ bắt lại, một phòng mấy chục người lần lượt thay nhau chúc mừng ‘May mắn tốt lành’, tôi phải đứng đó ra vẻ thật đáng yêụ Cho nên sau này sinh nhật có thể trốn được liền trốn.” Nhìn thấy khóe miệng cô phảng phất nét cười, ánh mắt trong veo sáng ngời, đáp lại “Ừm, thì ra thầy Trần cũng có lúc chật vật như vậy.” “Đây chính là điểm tốt của việc trưởng thành,” anh khẽ nhíu mày “Không có ai buộc em làm những chuyện em không muốn, không ai bắt em phải ăn cái này cái khác, không ai quản em mấy giờ đi ngủ.” “Vậy còn bản thân mình thì sao ạ?” Anh nhìn Tô Nam bước lên một bậc cấp, khoảng cách càng gần hơn, ngũ quan mơ hồ trong bóng đêm cũng tựa hồ rõ ràng hơn đôi chút.
Cô không có vẻ gì giống như đang tranh luận với anh… đoán chừng cũng không dám “Người có thể không bị người khác thúc ép, nhưng có thể không tự ép buộc bản thân mình sao ạ?” Khói thuốc bất giác len vào cổ họng, anh nặng nề nhả ra, trầm ngâm một thoáng rồi cười nói “Em muốn tán gẫu vấn đề triết học với tôi sao?” “Dạ không, em chỉ nói vậy thôi.” “Để tôi kể cho em nghe một câu chuyện.” “Ở nơi đầu gió…” Quả thật rất lạnh, trên người cô chỉ có chiếc áo dạ, không biết có chống