Chương 2
ho nhẹ một tiếng, cô nhanh chóng ngẩng đầụ Trần Tri Ngô cầm microphone, đứng lên, “Tôi nghe nói, lúc đầu mời tới tổng cộng tám vị thí sinh, sau khi nghe ngóng chủ trì là tôi, bốn vị đều uyển chuyển cự tuyệt.” Phía dưới cười vang.
Trần Tri Ngô là làm nghiên cứu lịch sử của ngàng truyền thông, Tô Nam không phải sinh viên đại học Sùng Thành, mà cũng nghe nói anh yêu cầu nghiêm ngặt đối với học sinh, chủ suất rớt cực cao.
Tô Nam không khỏi ngồi thẳng lưng lên.
Trần Tri Ngô phê bình hai vị thí sinh luật văn trước, nói ra mấy vấn đề, “Kế tiếp là thí sinh Tô Nam...” Hắn dừng một chút, “...Về nghiên cứu động lực trong quần thể đã có rất nhiều, tôi sẽ không nói tới vấn đề cụ thể ở đây.
Diễn đàn lần này làm cho tôi thấy được thực lực cũng như phạm vi nhìn với góc độ mới của lớp trẻ trong ngành truyền thông, cũng rất mới mẻ đối với tôi...” Anh nói mấy câu tránh nặng tìm nhẹ, đi đường vòng với việc phê bình Tô Nam.
Tô Nam có chút mơ hồ.
Sau khi kết thúc, mọi người lục đục trời sân, Trần Tri Ngộ bị vây quanh tại chỗ, ba mươi hai học sinh vây quanh, một người tiếp một người đặt câu hỏi.
Tô Nam ôm túi sách, do dự trong chốc lát.
Mười lăm phút đi qua, mấy người học sinh kia cuối cùng cũng đã đi.
Liền nhìn thấy Trần Tri Ngộ ngẩng đầu, nhìn chung quanh một vòng, ánh mắt rơi vào trên người mình.
Chỉ có thể kiên cường đi tới.
“Thầy Trần.” Trần Tri Ngộ cầm lấy áo khoát âu phục trên ghế dựa, khoát lên cánh tay, nói “Đi thôi.” Ngoài viện tin tức đại học Sùng Thành có một đường dành cho người đi bộ, dẫn đến một bên cửa trường, thời tiết đầu hạ,mấy cây hoa hồng trong bồn hoa ven đường nở rộ.
Ra khỏi cửa viện, Trần Tri Ngộ dừng bước lại, Tô Nam đang theo sát cũng dừng lại theo.
Trần Tri Ngộ sờ sờ túi quần tây, móc ra một bao thuốc lá cùng cái bật lửa, “Xin lỗi, thầy hút điếu thuốc.” Tô Nam gật đầu một cái.
Anh ngậm điếu thuốc châm lửa, hút một hơi, lại không vội vã đi, hơi nghiêng thân thể, nhìn về phía cô, “Biết tại sao không phê bình em không?” Cô lắc đầụ “Thầy và Lâm Hàm cùng học mười năm, nếu như phê bình, chỉ sợ quan hệ bạn học của thầy cùng cô ấy tan vỡ hôm nay.” Tô Nam há to miệng, nói không ra lời, vừa cúi đầu thấp cắn lấy môi dưới, cũng không nghe thấy chính mình nói “Vâng” một tiếng.
“Em đối với học thức không hề có chút kính nể nào, không thích hợp để học tiếp.” Trần Tri Ngộ nói xong phán đoán, xoay người tiếp tụp đi về phía trước.
Cô sửng sốt tại chỗ vài giây, chỉ lại đuổi theo.
Nói không khó chịu trong lòng, nhất định là giả.
Cô cũng không ít lần bị Lâm Hàm nói qua, làm luận văn không có tư tưởng mới, làm nghiên cứu để có kinh nghiệm còn có thể, nhưng một khi dính đến nghiên cứu triết học Frankfort, cũng chỉ có thể dùng đi dùng lại ý tưởng cũ.
Điểm này cô cũng rõ ràng, thế nhưng, bị giáo sư của mình phê bình, cùng bị người khác phê bình, là hai cái khái niệm hoàn toàn khác nhaụ Bình luận của Trần Tri Ngộ, có phải hay không lần nữa chứng minh lúc đó cô chọn âm đọc chính là một cái quyết định sai lầm?
Cô ủ rũ mãi cho đến nhà hàng.
“Tô Nam” Tô Nam mới từ trong suy nghĩ của chính mình hồi phục lại tinh thần, ngẩng đầu một cái, vừa hay đối diện với ánh mắt