Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

sau, khom người nhặt chiếc ô dưới đất lên, thả từng bước sẽ sàng chậm rãi rời đi.
Đến khúc quanh, cô ngoái đầu nhìn lại.
Trần Tri Ngộ lại đốt thêm một điếu thuốc, đốm lửa nhỏ chợt lóe chợt tắt.
Trở lại thành Đán, mọi thứ vẫn như trước không có gì thay đổi.
Thứ năm sau giờ học, Tô Nam đang đóng tắt thiết bị thì Trần Tri Ngộ đi tới đặt sách tham khảo và cốc trà xuống trước mặt cô “Đem về văn phòng giúp tôi, ở đó đợi tôi một lát, có chuyện nói với em.” Văn phòng của Trần Tri Ngộ nằm ở tầng ba, hướng về phía nam, là nơi có tầm nhìn đẹp nhất trong trường.
Mùa hè mở cửa sổ ra ngút ngàn trong mắt là bóng râm tươi mát, nhưng đến cuối thu lá rụng cành khô, những ngày mưa về lá bay xơ xác cái quạnh hiu trống trải cũng theo về.
Tô Nam đặt sách và cốc trà lên bàn làm việc của anh, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, từng tốp sinh viên vội vã đi lướt qua, những chiếc ô hòa vào màn mưa.
Chợt phía sau vang lên tiếng ‘lách cách’, Tô Nam quay đầu lại “Thầy Trần.” Trần Tri Ngộ mở rộng cửa, đi thẳng tới phía sau bàn làm việc, lấy từ trên kệ xuống một xấp tài liệu “Căn cứ các hạng mục liệt kê trên đó, giúp tôi thu thập tài liệụ” “… Viết tổng quan tài liệu ạ?” Tổng quan tài liệu là một bài viết, công trình nghiên cứu về một chủ đề nhất định dựa trên những tài liệu, báo cáo và công trình nghiên cứu đã được thực hiện.
“Không cần, chỉ cần tìm những nội dung có liên quan ghi chép lại là được.
Có trợ cấp, tính theo số lượng từ.” Trần Tri Ngộ liếc nhìn cô một cái, cười nói “Nhưng đừng có dán thêm những thứ không liên quan vào cho đủ số, tôi sẽ kiểm tra.” Cô rối rắm nghẹn lời “Sẽ không…” “Cầm về làm từ từ, thời gian là ba tháng, có thể thu thập được bao nhiêu thì thu thập.
Một tuần báo cáo với tôi một lần là được.” Cô không dám không đồng ý “Vậy… thứ bảy này là báo cáo lần đầu tiên ạ?” “Thứ bảy…” Trần Tri Ngộ lấy điện thoại ra xem “Thứ bảy này không cần, tôi về thành Sùng.
Tuần sau bắt đầụ” Thế nhưng tầm tám giờ tối, Trần Tri Ngộ nhận được email Tô Nam gửi qua, một tài liệu, hai ngàn chữ, hỏi anh trình bày như thế có được không.
Liếc mắt một cái thấy ngay, bài viết hết sức cẩn thận rõ ràng không bắt bẻ được chỗ nào.
Anh hồi âm “Còn có thể làm nghiêm túc hơn sao?” Giữa khuya, máy tính ‘ting’ một tiếng, có email trả lời.
Đúng lúc Trần Tri Ngộ vừa tắm xong đi ra, mở mail nhìn thấy, thiếu điều muốn phá lên cười điên đảo.
Tô Nam gửi tới tài liệu thứ hai, so với bản đầu tiên còn tỉ mỉ chu đáo hơn, bên dưới còn tủi tủi hờn hờn kèm theo một câu ‘Thầy Trần, theo yêu cầu của thầy em làm lại lần nữa, thầy xem như vậy có được không ạ?” Anh ngẫm nghĩ chốc lát, lấy di động ra nhắn trên wechat cho Tô Nam.
Chưa tới mấy giây sau, anh đã thấy trên đó hiện ra dòng chữ ‘đối phương đang nhập…’, cuối cùng nhảy ra hai chữ ‘Thầy Trần…’ Anh bật cười, với tay lấy gói thuốc trên bàn, vừa rút một điếu vừa trả lời cô ‘Nói ngược mà nghe không hiểu sao?
Ý tôi là em cứ tùy ý thu thập là được, không cần phải làm nghiêm túc như vậy.
Tài liệu này tôi còn phải sàng lọc lại một lần nữa.’ Tô Nam hồi âm ‘Em biết rồi ạ.’ Anh cắn điếu thuốc, cúi đầu châm,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡