Chương 5
bên chiếc xe hơi, nói “Em không biết đơn vị mà bố làm việc tên là gì, nhưng chú Lý biết”.
Tiểu Lý thấy người phụ nữ đi tới thì lập tức đứng thẳng lưng, sau đó nở nụ cười chào hỏi “Cô giáo Đàm”.
Kỳ Kỳ nói “Cô giáo Đàm hỏi bố cháu làm việc ở đơn vị nào, chú ơi chú nói cho cô biết đi ” Trái tim Tiểu Lý đập thình thịch, nhớ lại lời mà ông chủ đã dặn dò trước đó, cất tiếng “Cô giáo Đàm, anh Nhiếp có nói, nếu cô muốn tìm anh ấy thì cứ tới thẳng địa chỉ này”.
Tiểu Lý đưa tới một tờ giấy.
Đàm Tinh Trịnh nhận lấy, bàn tay cô hơi run rẩy, tờ giấy mỏng manh nhưng lại như nặng cả nghìn cân.
Địa chỉ ghi trên giấy là tiểu khu ven hồ, môi trường và an ninh đều rất tốt, nghe nói có rất nhiều quan chức cấp cao sống ở đây.
Đàm Trinh Tịnh không thể tự đi vào được nên Tiểu Lý đã chở cô đến đó.
Chiếc xe dừng lại trước một ngôi biệt thự hai tầng nhỏ.
Đàm Trinh Tịnh xuống xe, bấm chuông cửa.
Chẳng mấy chốc cánh cửa đã được mở ra.
Người đàn ông đứng sau cửa mặc quần áo ở nhà, tóc không chải chuốt gọn gàng như trước, lúc này anh đang nheo mắt nhìn cô.
"Vào đi".
Nhiếp Tú Kỳ nói bằng chất giọng nhàn nhạt.
Anh tránh đường, không nhìn Đàm Trinh Tịnh mà cứ thế quay người đi lên tầng.
Đàm Trinh Tịnh ngồi xuống ghế sô pha, trong lòng cảm thấy bất an không thôi, những lời nói soạn sẵn trước đó bay biến không còn vết tích, cô thực sự có thể thương lượng với anh sao?
Thái độ của anh đối với cô có vẻ đã thay đổi.
Vài phút sau, người đàn ông thay quần áo rồi đi xuống lầu, anh ngồi ở vị trí đối diện, ánh mắt cuối cùng cũng nhìn thẳng vào cô.
"Em muốn uống gì?" "Không cần đâú.
Đàm Trinh Tịnh nhìn người đàn ông.
Trên mặt anh không còn nở nụ cười ấm áp như những lần trước nữa, có phải anh cảm thấy không cần phải giả vờ nữa không, hay nói cách khác thì đây mới chính là bộ mặt thật sự của anh sao?
Đàm Trinh Tịnh không chắc chắn, cô từ chối ý tốt của người đàn ông và đi thẳng vào vấn đề.
"Tôi nghe nói anh làm việc trong chính quyền thành phố?" Nhiếp Tu Tề không trả lời mà thay đổi chủ đề câu chuyện.
"Cô giáo Đàm, hôm nay em tới là để hỏi câu này ư?" Im lặng một lúc, Đàm Trinh Tịnh nói “Chuyện của chồng tôi, có liên quan đến anh không?” Nhiếp Tu Kỳ nhướng mày, "Tại sao cô giáo Đàm lại cho rằng tôi biết chuyện của một người xa lạ?
Tôi thừa nhận, đúng là tôi có chút hâm mộ cô giáo, nhưng cũng chưa đến mức không có em không được".
Nói tới đây, anh đột nhiên dừng lại, sau đó mỉm cười "Cô giáo Đàm, phụ nữ đi một mình tới nhà của một người đàn ông độc thân, em biết điều này có ý nghĩa là gì không?" Lẽ nào thực sự không phải anh sao?
Người phụ nữ suy nghĩ một lúc rồi đứng lên “Xin lỗi, có lẽ tôi đã nhầm lẫm, làm phiền anh rồi”.
Thấy cô sắp rời đi, Nhiếp Tu Tề đặt tách trà xuống, ngăn cô lại.
Lòng bàn tay ấm áp của người đàn ông nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, vết chai trên đầu ngón tay anh lướt qua làn da mỏng manh của cô, ngưa ngứa.
"Cô giáo Đàm".
Nhiếp Tu Tề hài lòng cảm thán, tay anh khẽ dùng lực, kéo cô vào lòng.
Đàm Trinh Tịnh đang thất thần, chân cô loạng choạng, eo bị anh ôm chặt lấy.
Vòng eo thon thả