Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

Đi được hai bước, Đàm Trinh Tịnh chợt cảm thấy có gì đó không đúng, cô nghi ngờ ngẩng đầu lên.
"Sao anh biết cô ấy là bạn cùng lớp cấp ba của em?
Em chưa từng kể về cô ấy mà" "À thì...
cô ấy tới tham dự đám cưới của chúng ta đó thôi, anh có chút ấn tượng".
Trương Sướng nói.
Đám cưới có nhiều người như vậy mà anh ấy vẫn nhớ được ư?
Đàm Trinh Tịnh loáng thoáng cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không nghĩ ra không ổn ở chỗ nào.
Trương Sướng vừa ngâm nga vừa lái xe đưa cô về nhà.
Đã nhiều ngày trôi qua, bên Nhiếp Tu Tề không có động tĩnh gì, Đàm Trinh Tịnh vẫn lên lớp như thường lệ, tùy cơ ứng biến.
Cô đã suy nghĩ kỹ càng, anh có thể làm gì được cô?
Lẽ nào giữa thanh thiên bạch nhật, anh lại có thể ép cô lên giường với anh hay sao?
Công việc hàng ngày ở trường của cô rất đơn giản.
Nhìn vào lịch dạy, các tiết học từ thứ hai tới thứ sáu tương đối ít, đều là các lớp học năng khiếu dành cho người lớn, thứ bảy và chủ nhật mới là thời điểm bận rộn nhất, về cơ bản thì hai ngày này chủ yếu là các lớp dành cho học sinh tiểu học.
Tóm lại, những lúc nhiều tiết dạy thì mệt đến không thở nổi, còn khi ít tiết dạy lại nằm dài cả ngày trong trường.
Kỳ Kỳ thường đến lớp vào thứ bảy và chủ nhật, cô để ý gần đây không thấy Nhiếp Tu Tề xuất hiện, chỉ có Tiểu Lý tới đón cô bé.
Xem ra anh cũng đầu tắt mặt tối nhỉ?
Ngay cả con gái cũng không có thời gian chăm sóc.
Cho dù Nhiếp Tu Tề có hành xử khốn kiếp thế nào thì cô cũng không bao giờ đổ lên đầu con trẻ.
Tới giờ tan học, cô vẫn mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt Kỳ Kỳ như thường lệ.
Kỳ Kỳ là một em bé ngoan, tính cách rất hoạt bát và đáng yêu, Đàm Trinh Tịnh cảm thấy cô bé giống một người lớn tí hon, đôi khi cô bé nói ra những lời mà cô không nghĩ ra nổi.
Giống như lúc này đây, Đàm Trinh Tịnh đang cười híp mí vẫy tay chào tạm biệt, cô bé con đáng yêu ấy lại kéo tay cô, mặt mày ủ rũ, khuôn mặt nhỏ bé cau lại nhăn nhó, “cô giáo Đàm ơi, cô cãi nhau với bố con ạ?” Đàm Trinh Tịnh kinh ngạc, cô ngẩng lên nhìn xung quanh một vòng, sau đó nhỏ giọng hỏi cô bé có chuyện gì.
Kỳ Kỳ nói “Mấy ngày rồi bố chẳng tới đón em”.
Đôi mắt cô bé ánh lên nét tủi thân.
Đàm Trinh Tịnh đau lòng, xoa đầu cô bé rồi dịu dàng nói “Cô không cãi nhau với bố Kỳ Kỳ, cô và bố là bạn của nhau”.
Kỳ Kỳ “dạ” một tiếng, cô bé rất tin tưởng Đàm Trinh Tịnh, Đàm Trinh Tịnh nói cái gì thì sẽ là cái đó, trong nháy mắt cô bé đã vui vẻ trở lại, đeo balo trên lưng trở về nhà.
Đứa bé này rất nhạy cảm, chắc ở nhà thường phải chịu nhiều ấm ức.
Đàm Trinh Tịnh rất thương cô bé.
Cô chú ý quan sát trong nhiều ngày, dạo gần đây Kỳ Kỳ tan học đều tự đeo balo ra về một mình, Nhiếp Tu Tề không xuất hiện, cũng không thấy mẹ của con bé, chỉ có người tài xế tên Tiểu Lý kia hàng ngày lái xe tới đón.
Cô còn chưa kịp nghĩ ra cách an ủi Kỳ Kỳ thì chuyện rắc rối đã ập đến.
Vào một buổi chiều khi sắp tới giờ tan học, Đàm Trinh Tịnh đang hướng dẫn các học viên những động tác cơ bản trong phòng tập thì bị


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡