Chương 12
gia một tuần có ba ngày không cần mặc đồng phục, hôm nay chính là một ngày như vậy.
Thẩm Thính Ôn thường mặc trang phục gọn gàng, đơn giản, cơ bản là màu đen, lâu lâu đổi sang màu trắng.
Ngoại hình sáng sủa như cậu, chân lại dài, mặc cái gì cũng thăng hạng nhan sắc, đi cùng cậu cũng nở mày nở mặt.
Chu Thủy Nhung thì không thể dùng từ “Nở mày nở mặt” rồi, bản thân cô cũng là tiêu điểm, hai tiêu điểm ở cùng nhau, so với hình ảnh Thẩm Thính Ôn ở cùng Lương Kế Phàm thì càng khiến người ta rung động.
Mấy học sinh về muộn thấy hai người đi chung, không đợi đến tối tin đồn đã lan truyền.
Chu Thủy Nhung lúc này không biết mình sắp bị đưa lên đầu sóng ngọn gió, còn đang hỏi chuyện Thẩm Thính Ôn “Cậu bình thường có lên mạng không?” Thẩm Thính Ôn trả lời bằng giọng đặc biệt thu hút “Ít khi lắm.” Xem ra ít dùng mạng thật, là mọt sách rồi.
Chu Thủy Nhung lại hỏi “Vậy cậu bình thường làm gì?” Thẩm Thính Ôn thầm “Uhm” một tiếng, mang bộ dáng tự hỏi, sau đó nói “Đọc sách, hoặc bơi lội.” “Uhm.” Không thú vị.
Chu Thủy Nhung không hỏi tiếp nữa.
Thẩm Thính Ôn cũng không chủ động tán gẫu, hai người cứ như vậy đi tới trước nhà cậụ Chu Thủy Nhung vừa bước vào tiểu khu này liền chăm chú quan sát, quân khu này đã cũ lắm rồi, tuy nằm ở chỗ rất an toàn nhưng những người trẻ sẽ không chọn đây để ở.
Hơn nữa Chu Thủy Nhung còn nghe người ta nói qua rằng cha mẹ Thẩm Thính Ôn giàu có, tuy không biết làm nghề gì nhưng đã có tiếng giàu có thì chắc chắn có sản nghiệp riêng.
Chung quanh đây không buôn bán gì, xét đến việc ít người qua lại thì cha mẹ cậu sẽ không chọn ở đây.
Quả nhiên, Thẩm Thính Ôn lên tiếng “Tới nhà rồi, cậu muốn vào ngồi chút không?
Chỉ là có bà trong nhà, có thể cậu không được tự nhiên.” Chu Thủy Nhung theo bản năng hỏi “Cậu ở với bà sao?” “Ừm.” Thẩm Thính Ôn đáp lời với vẻ bất đắc dĩ.
Chu Thủy Nhung thấy vẻ cam chịu của cậu, tự nhiên nghĩ tới sâu xa “Bà, bà vẫn khỏe chứ?” “Không như cậu nghĩ đâu, bà hay gây chuyện lùm xùm.
Cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ là hay ném đá rồi dọa nạt thôi.” Thẩm Thính Ôn mang vẻ mặt tự trách “Tôi muốn ngăn lại cũng không được.” Chu Thủy Nhung không nghĩ rằng Thẩm Thính Ôn phải chịu đựng dày vò như vậy, trong trường bị ức hiếp còn chưa đủ sao?
Thẩm Thính Ôn đột nhiên mỉm cười, giống như đang an ủi Chu Thủy Nhung “Không sao, cố gắng rồi sẽ qua thôi.” Chu Thủy Nhung hỏi “Cậu không báo cảnh sát ư?
Cảnh sát không quản sao?
Bà làm vậy hơi quá rồi.” “Chuyện cũng không nghiêm trọng, mới có đe dọa thì cảnh sát cũng chỉ đến phê bình cách dạy dỗ là cùng.” Thẩm Thính Ôn nói “Hơn nữa lực lượng cảnh sát có hạn, lại đây thì mất công, không có chuyện họ sẽ lãng phí thời gian vào mấy chuyện nhỏ này.” Hóa ra ở đâu cũng vậy, yếu thế sẽ bị chèn ép.
Chu Thủy Nhung bắt lấy tay cậu “Đưa tôi điện thoại đi.” Thẩm Thính Ôn chần chừ một chút rồi đưa điện thoại qua.
Chu Thủy Nhung lưu số của mình vào di động “Cảnh sát không tới thì gọi cho tôi, tôi không thể lấy lại công bằng cho cậu, nhưng tôi có thể dùng bạo chế bạo.” Thẩm Thính Ôn nhìn biểu tượng hình người trong danh bạ, ngẩng đầu lên, biết mà còn hỏi “Cậu tên gì?” “Chu Thủy Nhung.” Thẩm Thính Ôn lén gõ vào “Nhung