Chương 24
lặng quan tâm anh.
Lúc Mẫn Nhu đứng ở cửa phòng tổng tài, trong lòng hỗn loạn, hít thật sâu mới có dũng khí đẩy cửa vào.
Ánh mắt đảo qua từng vật trong phòng, mọi thứ đều quen thuộc nhưng giờ đây nó lại là sự châm biếm, vì cô không phải nữ chủ nhân của nó, cô chỉ là khách qua đường trong cuộc đời anh.
Mẫn Nhu sầu não một chút, nhưng sau đó lại bị chiếc túi LV trên ghê sô phá thu hút, trong chớp mắt, mọi bi thương hóa thành phẫn nộ.
Trong ngực như có gì đang bành trướng, không ngừng muốn bay ra ngoài, trên gương mặt kiều diễm xinh đẹp trở nên căng thẳng, nghe tiếng nước chảy, lý trí như bị mất hết vội vàng chạy vào phòng nghỉ, lại bị sợ hãi ép lui về saụ Cô sợ sẽ biết thân phận của người phụ nữ đó, sợ sẽ bị cười nhạo vì để người khác cướp đi người mình yêu, để người khác biết cô vô dụng tới đâu, không thể giữ được cả thể xác là linh hồn người mình yêụ Chi nha, cửa mở, Mẫn Nhu chưa kịp thu hồi vẻ mặt bối rối cùng kích động thì người phụ nữ đó đã đứng trước mặt cô.
Người phụ nữ mặc áo sơ mi của nam rộng thùng thình, hai chân thon dài trắng nõn, tóc dài ướt sủng, ánh mắt Mẫn Nhu dừng lại trên gương mặt cùng dáng người mảnh khảnh làm cô chấn động, cả người không điểm tựa ngã về sau sô pha, vẻ mặt không tin nổi.
"Tại sao?" Mẫn Nhu hoảng hốt, môi đỏ mọng run lên không thể khép lại, chỉ có hai chữ "Tại sao...
tại sao..." "Mẫn Nhu, thật đúng lúc" Giọng phụ nữ nhu mì dễ nghe cất lên, trong văn phòng rộng rãi lại như khủng bố dây dưa với Mẫn Nhu, lấy đi huyết sắc trên mặt cô, cả người không còn sức lực ngã xuống.
Làn da trắng nõn vì mới tắm rửa mà hơi đỏ, hơi nước ở dưới chân tóc đọng lại, rớt từng giọt xuống áo sơ mi, nút áo mở rộng để lộ xuân quanh, nhưng cũng khiến Mẫn Nhu thấy rõ, lúc cô đang trên đường đến đây thì trong căn phòng này đang xảy ra chuyện gì Thì ra, người phụ nữ đó là chị mình Ha ha, thật buồn cười, người mình yêu lại bị chính chị ruột cướp mất...
Lông mày Mẫn Tiệp nhíu lại, nhìn vẻ mặt cực kì khó coi của Mẫn Nhu, hai tay trắng nõn mịn màng vòng trước ngực, chậm rãi đến gần Mẫn Nhu, hé mở đôi môi sưng đỏ.
"Em tới tìm Hằng sao?" Mẫn Nhu siết chặt tờ giấy trong tay, đè nén cơn giận, cắn răng nghiến lợi gằn từng chữ một "Không phải chuyện của chị" So với vóc dáng cao gầy hoàn mỹ của Mẫn Nhu, Mẫn Tiệp lại có dáng người yếu ớt động lòng người khác, nhưng lúc này đứng trước mặt Mẫn Nhu, cô lại là kẻ thắng cuộc, ánh nhìn đó khiến Mẫn Nhu không thể giữ bình tĩnh nổi, nó như một trò đùa dai đầy khoái cảm.
"A?
Nhưng Hằng chưa bao giờ nói dối chị cả" Mẫn Tiệp dịu dàng mỉm cười, lúm đồng tiền như ẩn như hiện, chú ý đến vẻ mặt tái nhợt của Mẫn Nhu, ý cười càng sâu "Bao gồm chuyện của em" Mẫn Nhu nhìn dung nhan dịu dàng của Mẫn Tiệp, nụ cười nhu mì, chỉ cảm thấy như có vô số cây kim nhỏ đang liều mạng đâm vào tim khiến cô không thở nổi.
Bao gồm chuyện của cô...
bao gồm chuyện của cô...
rõ ràng Mẫn Tiệp mới là người thứ ba, tại sao, nghe giọng nói đầy kiêu ngạo kia, Mẫn Nhu cô lại là tiểu tam đi phá người khác.
"Đừng trừng mắt nhìn chị như vậy, Mẫn Nhu, em không biết sao, bạn gái