Chương 22
Tiệp thì sao?
Không phải anh ta vì bản thân mà che dấu chứ?
Dù Mẫn Tiệp và cô không thân, nhưng quan hệ máu mủ không thể xóa nhòa được buộc cô phải lo lắng cho cuộc sống hôn nhân của Mẫn Tiệp.
"Nhu, sao vậy?
Không khỏe chỗ nào?" Nhìn nét mặt Mẫn Nhu không ngừng thay đổi, Chân Ni quẳng tờ báo đi, đưa tay đặt lên trán Mẫn Nhu quang tâm hỏi.
Cho đến khi tấm hình rời đi, Mẫn Nhu mới sực tỉnh từ những hình ảnh bi thảm do bản thân tự tạo ra, nhìn vẻ mặt Chân Ni vì lo cho cô mà vất vả, áy náy lắc đầu "Mình không sao, chỉ nhớ tới một việc, phải rồi, chuyện hợp đồng, cậu bàn tới đâu rồi?" Nhắc tới công việc, tinh thần Chân Ni liền tỉnh táo, đắc ý nói "cậu còn không tin, nhiều năm hợp tác như vậy, chuyện này mình còn làm phiền cậu sao?" Mẫn Nhu cười trừ, hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, chẳng qua là, khi nhìn phong cảnh đang trượt qua, cô lại nhớ tới lúc ở bệnh viện chạm vào đôi mắt màu đen kia.
Đôi mắt đó như hoa anh túc đầy lực hút, khiến cho mọi bình tĩnh như nước hồ thu của cô lại rung động, nhiệt độ hai bên má không ngừng tăng lên, lan đến bên tai, thẹn thùng rụt mắt lại.
Cô hấp tấp nhắm tịt mắt, không muốn suy nghĩ đến đôi mắt đen đã khiến cô chật vật.
Mở cửa phòng vọt, nghênh đón Mẫn Nhu không phải là một phòng họp với không khí thoải mái, ông chủ ngồi trên ghế xoay sắc mặt nặng nề, vội vàng đứng dậy, thở phào, miễn cưỡng nói "Mẫn Nhu, cô tới rồi " Mẫn Nhu tháo kính xuống, làm sao có thể không nhìn ra ông chủ đang không yên tâm, hôm nay chủ yếu là về điều kiện bản hợp đồng, chẳng lẽ có liên quan tới cô?
Nghĩ vậy, Mẫn Nhu không khỏi hỏi thăm "Ông chủ Trương, có phải bản hợp đồng của tôi có vấn đề?" Ông chủ Trương vừa nghe, ánh mắt lúng túng liền nhìn sang chỗ khác, Mẫn Nhu theo ánh mắt của ông nhìn về hướng đó, trong góc phòng vắng vẻ là người mà cô không muốn gặp.
"Anh tới đây làm gì?" Trước thái độ lãnh đạm của Mẫn Nhu, người đàn ông ngồi trên ghế chỉ cười một tiếng, dùng tay đẩy nhẹ gọng kính nơi sống mũi, nhìn Mẫn Nhu đang nén cơn giận mới miễn cưỡng mở miệng nói "Dĩ nhiên là tới gặp Mẫn tiểu thư" "Cạch" Trên mặt bàn thủy tinh trắng, một xấp văn kiện lấy từ anh ta ném lên trên, dùng tay chỉ cười nói "Mẫn tiểu thư có phải đã quên rồi không, có cần tôi nhắc từng chữ không?" Mẫn Nhu chau mày, cô nhìn anh ta chằm chằm hận không thể tiến lên xé rách nụ cười đó, lạnh lùng nói "Tôi không biết tôi và Tống luật sư có gì hay để nói, ông chủ Trương, tiễn khách " Đôi mắt sắc lẻm của Tống Tử Minh sau tròng kính nhìn chằm chằm Mẫn Nhu, bề ngoài trước sau duy trì vẻ bình thản, cũng không hề có ý định bỏ đi, ngược lại còn cầm tách trà khẽ hớp một ngụm.
"Phần hợp đồng này kết thúc, thư thông báo này tối ngày hôm qua đã được gửi fax đến phòng làm việc của Kỷ Tổng, mã số trên đó là của quý công ti, không lẽ tôi coi lầm" Trước sự chất vấn của Tống Tử Minh, Mẫn Nhu đi tới cầm tớ thông báo, lật mấy lần, liền mã số máy fax, quả nhiên là từ phòng làm việc của Chân Ni.
"Nhu, bản hợp đồng đã gửi tới cho Trương tổng..." Ở cửa phòng họp, giọng nói trong trảo của Chân Ni cất lên phá tan mọi thứ, Mẫn Nhu