⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 19

mắt của những người qua lại cũng không quan tâm, nếu là mọi ngày cô đã sớm trốn đi.
"A?
Là Mẫn Nhu sao?
Dáng người rất giống" "Không thể nào, người ta là đại minh tinh sao lại xuất hiện ở đây?
Cậu không phải vì quá thích cô ấy mà sinh ra ảo giác chứ' Chân Ni cầm số, quét mắt nhìn hai cô gái đang nói lảm nhảm nhìn chằm chằm Mẫn Nhu, không giải thích, chỉ đi tới trước mặt Mẫn Nhu, sờ tóc cô "Mau đứng lên, chúng ta qua ngoại khoa khám" "ừ" Mẫn Nhu yếu ớt đáp, Chân Ni liền đỡ cô đứng dậy đi về khu ngoại khoa.
Bác sĩ ngoại khoa kiểm tra vết thương trên tay, xác định không tổn thương đến gân và mạch máu cũng không thấy mảnh vỡ dính trên da tay mới cho cô thuốc rửa chống viêm nhiễm cùng thuốc khánh sinh.
Cả quá trình rất đau nhưng Chân Ni không hề nhìn thấy chút biểu hiện đau đớn trên mặt cô, vẻ mặt bình thản từ lúc bắt đầu tới khi kết thúc không hề thay đổi "Cảm ơn bác sĩ" Chân Ni cười nói, vội đỡ Mẫn Nhu rời khỏi ngoại khoa, nhìn thấy tình hình thì liền không vui.
Đám chó săn từng tốp ngồi hoặc đứng ngoài hành lang bệnh viện, trên mặt đều rất hưng phấn sắp săn được tin, có người thỉnh thoảng nhìn vào trong.
Chân Ni theo bản năng bảo hộ Mẫn Nhu, kéo Mẫn Nhu chạy sang hành lang khác.
"Ai Mẫn Nhu kìa, mau đuổi theó Đám chó săn vui mừng reo lên ở trong hành lang khiến cho Chân Ni tâm phiền ý loạn, nếu giải quyết không tốt, trên trang đầu giải trí ngày mai không biết sẽ có bài biết nào "Để mình dẫn đám chó săn đó đi, cậu tìm cách đi vào xe chờ mình" Chân Ni đem chìa khóa xe kín đáo giao cho Mẫn Nhu, xoay người chạy ra cửa ngoại khoa.
Hai mắt Mẫn Nhu dưới cặp kính đều sưng lên, cô căn bản không thể đi nổi, cả người không còn chút sức lực, nhìn Chân Ni dẫn dụ đám chó săn, một đám khác vẫn linh động đi tìm cô khắp nơi.
Chân Ni nói không sai, với dáng vẻ như quỷ của cô hiện nay mà lên đầu trang tạp chí Bát Quái thì sẽ tạo ra sóng to gió lớn, tin tức giật gân này có thể hủy đi hình tượng minh tinh.
Hít sâu, cưỡng ép bản thân chạy chậm, nhưng sau lưng vẫn nghe tiếng gọi tên mình ầm ĩ.
Thân thể yếu ớt dừng lại ở khúc quanh, thở hồng hộc tựa đầu vào tường, Mẫn Nhu choáng váng cả đầu, trước mắt đen nhánh mấy giây sau mới khôi phục lại bình thường, đám chó săn càng lúc càng gần.
"Mẫn Nhu Mau chụp Ngày may tin tức này đưa lên đầu trang " "Cạch" Ánh đèn Flash lóe lên, Mẫn Nhu vội vàng rụt người lại, hô hấp không ổn định nhìn trên hành lang, nhưng không hề có chỗ núp.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
Mẫn Nhu bĩu đôi môi hồng một cái, tay trái nắm lấy chốt cửa phía sau, xoay một vòng, đẩy cửa vào, không để ý phía sau cửa có lực cản tránh vào phòng.
Bầu không khí xung quanh liền bị tiếng ồn làm cho vỡ nát, Mẫn Nhu trốn sau bàn bác sĩ, tận lực rúc người lại, không lên tiếng, cho dù đám phóng viên thét to tiếng chụp ảnh cô cũng cố trấn tĩnh.
"Chụp gì mà chụp, đi ra ngoài" Ngay sau đó, tiếng người đàn ông quát lớn cuối cùng là tiếng sập cửa lại.
Trái tim Mẫn Nhu căng cả ra, không biết vừa rồi xảy ra chuyện gì, nhưng nghe hòa lẫn trong âm thanh có tiếng đàn ông quát to không vui, mãi đến khi bên ngoài không có động tĩnh, Mẫn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡