Chương 20
Thư Diêu đi tới tìm anh ấy, chỉ thấy trong phòng Chu Đạc có tông màu xám lạnh, mặt tường sạch sẽ không có bất kỳ vật trang trí nào, trên bàn máy tính màu xám đen không có sách bút, trên chiếc giường lớn ngoại trừ chiếc chăn nhung lớn màu đen ra thì cũng chỉ có một cái gối màu xám.
Căn phòng tuy rộng nhưng lại có vẻ vô cùng trống trải giống như chưa từng có ai ở đây vậy.
Sau này cô mới biết, ngoài ngủ ra, Chu Đạc hầu như rất ít khi quay về ngôi nhà này, đối với anh mà nói, nơi này giống khách sạn hơn là nhà.
Nhiếp Thư Diêu xuống giường đi thẳng vào phòng tắm, sau khi vệ sinh cá nhân xong cô nhìn chằm chằm mình trong giương, sau đó cởi bộ đồ ngủ ra rồi đi tắm.
Cô biết rất rõ lúc này Chu Đạc gọi mình qua đó có nghĩa là gì.
Khi đi ra, cô lấy trong tủ ra một chiếc váy hai dây màu đen cổ chữ V mặc vào, bên trong không có quần lót hay áo lót, cô đi chân trần đến trước cửa phòng Chu Đạc, không gõ cửa, trực tiếp mở ra.
Trong phòng không bật đèn, mọi thứ đều tối om.
Khi cô đóng cửa lại, tầm nhìn của cô bị cản trở, không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì, cô do dự muốn bật đèn lên nhưng cô chợt nghe thấy tiếng búng tay vang lên phía đầu giường, đèn ngủ cảm biến lập tức bật sáng.
Một luồng ánh sáng màu vàng ấm áp từ đầu giường tỏa ra, trên giường có một người đàn ông đang nằm, không mặc quần áo, ngực để trần, cơ bụng lộ rõ, đôi chân trông thon dài lạ thường, anh nằm ngửa trên giường, hầu kết lộ rõ trông cực kỳ gợi cảm.
Sự chú ý của Nhiếp Thư Diêu đổ dồn vào thứ nằm giữa hai chân của người đàn ông, dương vật có kích thước to lớn kinh người đang ngóc đầu dậy.
Có phải đó là hiện tượng chào cờ buổi sáng không?
Nhiếp Thư Diêu cũng không rõ lắm, bình thường Chu Đồ thường thức dậy vào lúc bảy giờ sáng nhưng điều này có lẽ có liên quan đến đồng hồ sinh học của mỗi người, có lẽ Chu Đạc thường xuyên dậy sớm nên thời gian cương cứng của anh xảy ra sớm hơn.
"Nhìn đủ chưa?" Giọng nói của Chu Đạc luôn lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn, chắc tối qua anh đã uống rượu, giọng nói trầm xuống, có chút say "Lại đây." Nhiếp Thư Diêu khóa trái cửa, lặng lẽ đi đến bên giường.
Dường như Chu Đạc không nghi ngơi tốt, giữa lông mày có chút buồn phiền, anh hơi nhướng mày, dùng đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào cô "Cởi quần áo rồi leo lên đi." Nhiếp Thư Diêu cởi váy ngủ, cẩn thận tránh chân của anh leo lên giường, Chu Đạc không biết mình đã cương cứng bao lâu, Nhiếp Thư Diêu lo lắng từ trước tới giờ người này luôn thiếu kiên nhẫn, sẽ trực tiếp trêu chọc mình, việc đầu tiên cô làm khi trèo lên giường là nắm lấy cây gậy thịt của anh, sau đó dùng môi lưỡi bắt đầu liếm láp.
Cô phải nhanh ướt một chút.
Nếu không, với kích thước to lớn của người đàn ông này, người bị thương chỉ có một mình cô.
Nửa người của cô nằm trên đùi của người đàn ông, hai tay nắm lấy côn thịt thô to của đối phương, há miệng từ từ nuốt xuống, cô cố gắng tưởng tượng thứ này là dương vật của Chu Đồ, người đàn ông trước mặt chính là Chu Đồ.
Khi cô vén tóc, vô tình ngẩng đầu lên, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Chu Đạc.
Đôi mắt anh đen hơn trước một chút, hai mắt hơi nheo lại, giống