Chương 2
lại góc độ rồi nhìn về phía bầu trời phía Tây.
Thời tiết hôm nay rất tốt, cũng không có mấy.
Chỉ tiếc là bầu trời Giang Thành ô nhiễm quá nghiêm trong, cảnh tượng nhìn thấy hoàn toàn kém xa so với ba năm cô ở Thanh Đồng.
Giờ khắc này, cô đột nhiên cảm thấy có phải quyết định trở về của mình là sai lầm rồi chăng?
Chẳng mấy chốc đã tới ngày hẹp mặt bạn học, địa điểm mà Hà Cạnh Thao chọn là tiệm lẩu nổi tiếng trên mạng.
Sau khi mọi người đến đông đủ, bọn họ nhờ nhân viên phục vụ chụp một tấm hình chung, sau đó gửi lên nhóm chat.
Bức ảnh này thành công khiến cho người không ở Giang Thành chủ ý tới, nhất thời trên nhóm chat không ngừng nhắn có tin nhắn mới.
Lúc điện thoại Lâm Dương vang lên tiếng chuông, anh ta đang chuẩn bị vớt một miếng thịt, vừa cúi đầu nhìn lướt qua, anh ta lập tức buông đũa xuống, đặt tay lên miệng ý bảo mọi người yên lặng.
"Việt Triều Tịch, ngọn gió nào thổi cậu tới đây vậy?" Cái tên này vừa được nói ra, mọi người đồng loạt yên lặng.
"Không có, chỉ mới bắt đầu…" Về mặt của Lâm Đường hơi thay đổi, giọng nói cũng hơi lớn lên "Được, bây giờ tôi gửi địa chỉ cho cậụ" Sau khi anh ta buông điện thoại xuống, mọi người trong chốc lát ồn ào bàn luận.
"Thật sự là Việt Triều Tịch sao?" "Cậu ấy cũng muốn tới à?" Lâm Đường gật đầu, Hà Cạnh Thao ở bên cạnh vội vàng gọi người phục vụ tới để gọi thêm vài món ăn, sau đó tham gia vào đại quân đang bàn luận.
Việt Triều Tịch là bạn học thời đại học với bọn họ, bố của anh là Việt Huy, một doanh nhân nổi tiếng.
Tuy rằng Việt Triều Tịch luôn giữ thái độ khiêm tốn nhưng tin tức anh là cậu ấm con nhà giàu luôn được đồn thổi trong trường học.
Sau khi tốt nghiệp, anh cũng không tiếp quản công ty của bố mình mà cùng mấy người bạn mở một công ty khoa học kỹ thuật.
Mấy năm qua công ty phát triển không ngừng, bây giờ anh cũng được xem là một người khá nổi tiếng trong giới khoa học công nghệ.
Có người hỏi "Mấy hôm trước mọi người có xem tin tức giải trí không?" "Vị tiếu hoa Ưng Tuyết đó, hình như đã là lần thứ ba bị chụp ảnh chung với Việt Triều Tịch rồi nhỉ?" Lâm Đường là người thân với Việt Triều Tịch nhất, anh ta lắc đầu "Thân phận như Việt Triều Tịch có lẽ sẽ không yêu đương với kiểu phụ nữ bình thường đâu, dù sao bọn họ cũng cần suy xét nhiều thứ lắm." Hứa Mộng cười nhạo một tiếng "Đây là đang xem phụ nữ như món hàng gì sao?" Lâm Đường quay đầu sang, nở nụ cười rồi chạm ly với cô ấy "Bốn năm làm bạn học, cậu cũng biết cậu ấy không phải là loại người ăn chơi đàng điểm rồi mà, chẳng qua là mỗi người một nhu cầu, kiểu quan hệ rõ ràng đơn giản nhất." Hứa Mộng lui người lại chuẩn bị chạm ly với Tần Tranh, lúc này cô ấy mới phát hiện ly trước mặt Tần Tranh đã trống không.
Hứa Mộng chăm chú nhìn lại, trong chai rượu cũng trống không, cô ấy quay đầu thì thấy sắc mặt Tần Tranh đã ửng đó, khẽ nhưỡng mày.
"Cậu không sao chứ?" Tần Tranh lắc đầu, mỉm cười nói "Không sao, đã lâu rồi không gặp mọi người nên tớ vui quá thôi." Cô vừa nói xong thì cửa phòng bị mở ra, một luồng khí lạnh tràn vào phòng.
Nhìn người bước vào, đúng là Việt Triều Tịch.
Việt Triều Tịch sở hữu gương mặt góc cạnh với sống mũi cao thăng làm cho