Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 33

chạy, không màn đến ánh mắt đang dõi theo mình của anh ta.
"Người ta đã nói không cần mà..." Người phụ nữ nũng nịu từ chối, nhưng hai đôi chân vẫn cứ ôm lấy cái hông cường tráng của anh ta.
"Vậy thì cút xa một chút " Anh không chút luyến tiếc nào đây cô ta ra, đứng dậy chỉnh sửa lại quần áo.
Nhìn thấy hình ảnh con thỏ trắng chạy trốn lúc nãy, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, chứa đầy âm mưụ Dù sao đi nữa, anh cũng đã phát hiện ra một con mồi vô cùng thú vị.
Uất Noãn Tâm chạy về biệt thự, hì hụt thở.
Uống một ực cả ly nước lạnh, những vẫn không làm dịu bớt sức nóng trên khuôn mặt, cả mặt đỏ bừng.
Người bị bắt gặp gian tình thì tỉnh bơ, còn người làm khán giả như cô thì lại đỏ mặt tía tai.
Cái thế giới này là sao vậy trời?" "Cô vừa mới đi đâu?" Nhịp tim còn chưa ổn định, sau lưng lại truyền đến một giọng nói lạnh băng, tràn đầy cảm giác áp bức.
"Ra ngoài hút thở không khí " Uất Noãn Tâm chán ghét bản thân mình không có dũng cảm nhìn thẳng anh, tự tin đối mặt nói với anh.
Nam Cung Nghiêu nâng cằm của cô lên, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm cô, không bỏ qua một biểu cảm nào của cô "Mặt tại sao lại đỏ như vậy?" "Nào, nào có, chắc do thời tiết nóng quá thôi " "Đừng có đùa giỡn với tôi, cô còn non kém lắm " Anh túm lấy cô, độc đoán ôm lấy bả vai của cô.
"Cười " ..........................
Ở lầu hai của biệt thự.
Người đàn ông ngồi trên ghế da, một lời cũng không nói lấy cigarette ra, đôi môi mỏng mím lại, hộ vệ cung kính châm lửa cho anh ta, rồi nói "Thiếu gia, người phụ nữ anh vừa nói, đã tra ra rồi ạ " Anh cười một cách quyến rũ, lộ ra hai hàm răng trắng ngà.
"Mang cô ấy đến đây " "Nhưng cô ấy là Nam Cung..." Anh hút một hơi, từ từ quay đầu lại lườm anh ta, nụ cười làm cho người khác lạnh run.
"Ngũ thiếu tôi ngay cả chơi đùa với phụ nữ, cũng cần phải biết thân phận của cô ta sao?" "Vâng Tôi đi ngay đây Uất Noãn Tâm vừa từ nhà vệ sinh đi ra, đột nhiên nhảy ra một người mặc đồ đen, từ đằng sau bịt miệng cô lại.
mạnh mẽ ôm cô đem lên lầu hai, đẩy mạnh vào trong một gian phòng, cửa bị khóa trái từ bên ngoài.
Trong phòng không có một người nào, cô dùng sức đập cửa.
"Các người làm gì vậy?
Mở cửa...thả tôi ra ngoài...thả tôi ra ngoài Mau mở cửa đi " Lúc này, cửa đã mở ra.
Chỉ là không phải cửa phòng, mà là cửa nhà tắm.
Một người đàn ông bên hông chỉ quấn một chiếc khăn bước ra, trên tay cầm một chiếc khăn lông, tùy tiện lau tóc.
Tóc màu hạt dẻ ẩm ướt rủ xuống trước trán, hai con mắt xinh đẹp nhấp nhánh dưới ánh đèn, nở ra một nụ cười tuyệt đẹp.
"Đây là địa bàn của tôi, không có kẻ nào dám xông vào, em có la đến khản cổ cũng vô dụng " Uất Noãn Tâm sợ hãi dán chặt vào cửa, lo lắng nhìn về phía cánh tay đang lau tóc, một tay châm thuốc, người đàn ông vô cùng đẹp, tà ác làm cho cô sợ hãi vô cùng.
Một nụ cười vô cùng đẹp, nhưng không phải là một nụ cười có ý tốt, chỉ cảm thấy vênh vang kiêu ngạo, vô cùng nguy hiểm.
"Anh là ai?" "Vừa được thưởng thức kịch hay xong, thì đã vội quên tôi rồi sao?" Anh cười nhẹ, phun ra một ngụm khói với hàm ý trêu chọc.
Khói thuốc lá


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡