Chương 23
trước miệng cọp bứt râu cọp hử?
Không phải tự chuốt phiền phức cho chính mình sao?
"Tôi biết rồi Cứ theo căn dặn của tôi mà làm " Nam Cung Nghiêu gác điện thoại, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng không có một tí tình cảm nào, chỉ lộ ra vẻ lãnh đạm.
Anh nhớ rõ anh đã cảnh cáo cô phải biết tự giác mà an phận, không được động đậy với bạn của anh.
Chỉ mới yên ổn được vài ngày, thì đã không kiềm chế được mà đổi mục tiêu sang người đàn ông khác sao?
Khả năng ứng biến của cô làm cho anh vô cùng thán phục Nhưng mà, nếu cô cho rằng cô có khả năng khiêu khích được anh, liền không chút kiêng dè gì cùng bọn đàn ông ở ngoài chơi đùa, thì cô đã lầm to rồi Anh cũng có cách để cô phải nhớ rõ, bổn phận của một người vợ là gì.
Uất Noãn Tâm vừa về đến nhà thì bắt đầu đau đầu suy nghĩ xem tối phải giải thích với Nam Cung Nghiêu như thế nào, nhưng không biết tại sao cả người không còn sức, mí mặt nặng dần, suy nghĩ một hồi thì ngủ thiếp đi.
Cho đến khi Hà quản gia gọi cô tỉnh, nói rằng thiếu gia có căn dặn, tối nay cô phải cùng anh dự tiệc, mới buộc phải thức dậy tắm rửa.
Trong tủ quần áp treo ngăn ngắn thành tằng nhóm những trang phục xa xỉ đắt tiền may theo số đo của cô, cô chọn một bộ váy lụa màu trắng tuyết, đứng ở trước gương ướm thử.
Quả nhiên dáng người vẫn vậy, nhưng chỉ cần đổi một trang phục khác, khí chất toát ra trên người cũng khác hẳn.
Ai có thể ngờ được, hình ảnh người công chúa cao quý ở trong gương, nửa tháng trước phải đứng dưới ánh nắng thiêu đốt của mặt trời để phát tờ rơi, hứng chịu ánh mắt xem thường của người đi đường.
Nhưng để có được cuộc sống như vậy, phải trả một cái giá quá lớn.
Nếu được lựa chọn, cô hy vọng bản thân có thể dựa vào chính mình, sống thật tế là một Uất Noãn Tâm.
Cô yếu ớt thở nhẹ ra, để bản thân không nghĩ tiếp nữa.
Vừa định thay trang phục,thì bên ngoài đột nhiên truyền những âm thanh la hét, chỉ nhìn thấy người hầu nữ A Lôi lấy tay che trán lại từ trong phòng một trên lầu ba chạy ra, trên mặt toàn là máu, không ngừng chảy, nhiễu xuống nền nhà, miệng hoảng hốt la hét không ngừng.
"Không xong rồi, Hà quản gia, nhị thiếu gia lại phát bệnh rồi " Máu chảy đầm đìa trên mặt làm cho Uất Noãn Tâm sợ hãi.
Nhị thiếu gia?
Tại sao cô không biết trong nhà vẫn còn một người nữa chứ?
Đây chính là bí một của phòng một đó sao?
"Mau báo cho bác sĩ Lâm, chuẩn bị "thuốc", nước nóng " Trên mặt Hà quản gia đầy lo lắng, nhưng lại bình tĩnh, thuần thục, rõ ràng đã gặp tình huống này không dưới một lần rồi.
Mỗi người đều có công việc của mình, Uất Noãn Tâm không biết mình phải làm cái gì, cũng không chắc là có thể nhùng tay.
Ngay lúc này, Nam Cung Nghiêu trở về nhà, Hà quản gia đi đến bên anh nhỏ giọng thông báo tình hình.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt vừa vặn giao với ánh mắt của Uất Noãn Tâm, sự nghiêm túc trong ánh mắt làm cho cô giật bắn cả người, vội vàng trở về phòng.
Ngoài cửau sổ đột nhiên nổi gió to, bão ập đến, nước mưa như roi da quật vào cửa sổ thủy tinh.
"Bụp bụp bụp–" Mỗi tiếng, đều như một trận roi quất vào tim cô.
Cô bổng nhiên cảm thấy nơi này thật xa lạ, thật đáng sợ, không hề có cảm giác an toàn.