Chương 21
nhìn anh giống như ánh nắng rực rỡ buổi chiều, rất ấm áp, rất yên bình.
Cô lờ mờ nhớ đến tối hôm qua cho đến giây phút cuối cùng cô đã tự mình nắm lấy áo của một người.
"...Là anh giúp tôi sao?" "Không tính là giúp, chỉ là tiện tay mà thôi Tôi đã làm bữa sáng rồi, cô có muốn ăn cùng không?" "Bữa sáng ư?" Uất Noãn Tay vội vàng nhìn vào đồng hồ đeo tay, mới phát hiện bây giờ đã tám giờ sáng ngày hôm sau rồi.
Cũng có thể nói, cô đã không về nhà cả đêm hôm qua sao?
Nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng như tảng băng ngàn năm của Nam Cung Nghiêu, bất thình lình cô rùng mình.
Anh đối với cô vô cùng chán ghét và ghê tởm, hơn nữa mấy ngày trước cũng đã cảnh cáo cô phải tự giác an phận làm một người vợ, vậy mà giờ cô còn đi cả đêm không về, không biết anh sẽ chế nhạo cô như thế nào nữa đây "Xin lỗi, tôi còn có việc, tôi đi trước đây, chuyện tối hôm qua thật cảm ơn anh..." "Ăn sáng trước đã, cũng không mất nhiều thời gian của cô đâụ Tôi đã chuẩn bị hai phần rồi." Giọng nói ấm áp của anh, tạo cho đối phương cảm giác rất được tôn trọng.
Càng như vậy, càng làm cho Uất Noãn Tâm không cách nào từ chối được.
Trong lòng thầm nghĩ, giờ này Nam Cung Nghiêu nhất định đến công ty rồi.
Cho dù bây giờ cô về nhà đi nữa, cũng không thay đổi được gì.
Không bằng cứ từ từ, tận hưởng "buổi sáng cuối cùng" vậy.
Thịt xông khói, mứt, bánh mì nướng, salad, trái cây, bánh lúa mì, sữa.
Mùi thơm hấp dẫn đã làm cho bụng của Uất Noãn Tâm "ọc ọc" kêu lên.
Không thèm để ý đến hình tượng của mình, vừa ngồi xuống, đã lấy một miếng mứt bỏ vào miệng mình.
"Ngon, ngon quá trời...có thật là anh đã làm những món này không vậy?" Lương Cảnh Đường gật đầu nở nụ cười.
Thời đại này, thật vẫn còn có đàn ông biết vào bếp sao?
Uất Noãn Tâm cảm động đến mức nước mắt sắp trào ra ngoài.
Đem so anh, với kẻ chỉ biết vênh mặt ra lệnh bắt cô đi làm bữa sáng, ngạo mạn không coi ai ra gì Nam Cung Nghiêu đúng là khác nhau một trời một vực cứ như hai người thuộc hai thế giới khác nhau vậy Lương Cảnh Đường ngồi yên quan sát cô, bộ dạng cô ăn, hoàn toàn giống một đứa con nít, vô cùng tự nhiên, không hề làm bộ làm tịch, không giống những cô gái trước đây anh từng quen biết.
Thật thú vị.
Ánh mắt nhìn lên phía trên nơi để khay đựng trà là những cuốn sách hiến pháp pháp luật dày cui, Uất Noãn Tâm liền hỏi "Anh là luật sư sao?" "Ưm Kiêm luôn giáo sư môn pháp luật của trường đại học " "Thật vậy sao?" Hèn chi trên người anh lại có một loại chính trực rất đặc trưng, nhã nhặn cùng cao quý.
Thật trùng hợp lại gặp được người cùng ngành, nhìn qua có thể thấy được anh là một người rất xuất sắc, Uất Noãn Tâm liền nói "Tôi cũng vậy Tôi cũng vậy À...ý tôi là, bây giờ không phải, nhưng ba tháng sau tốt nghiệp thì phải rồi " "Cô là sinh viên năm cuối ư?
Nhìn cô còn rất trẻ nha " "Khi tôi học trung học, đại học tôi có nhảy lớp, cho nên so với các bạn cùng tuổi khác tôi tốt nghiệp sớm hơn họ.
Nhưng không thể vì tôi mới mười tám tuổi, mà xem thường tôi đấy nha " "Tôi không có ý đó Cô đang học ở trường nào?" "Bắc Đại " "Tôi là giáo sư của trường Bắc Đại Trước đây tôi không gặp em