Chương 2
cô hối hận đến mức muốn cắn đứt cái lưỡi của mình.
Nếu vì lý do đó mà khiến anh không vui, vậy tiền phẫu thuật cho mẹ cô sẽ...cô thật lố bịch mà, đã đi đến bước đường này rồi, vẫn còn muốn giữ lại một chút tôn nghiêm cuối cùng cho chính mình.
Nhưng anh thực sự đã dừng tay lại, ánh mắt sắc bén hướng đến bóng dáng của cô, làm cho hô hấp của cô bất thình lình trở nên gấp gáp.
Quả nhiên lão già kia đã cất công chuẩn bị cho anh "món quà" này,một giọng nói mỉa mai hiện lên trong đầu của Nam Cung Nghiêu, phàm là những người đã từng hợp tác làm ăn với anh đều hiểu rõ, anh không thích tham gia bất kỳ buổi tiệc rượu nào tại hộp đêm cả, cho nên bọn họ chỉ còn cách là trực tiếp mang người đẹp ném lên giường tặng cho anh.
Theo thường lệ, anh sẽ đuổi đi mà không thèm ngó ngàng đến, bởi vì anh chán ghét sự dơ bẩn của những cô gái đó, thậm chí ngay cả xữ nữ, vì tiền mà bán thân thể mình, làm cho anh cảm thấy thật buồn nôn.
Nhưng đêm nay, anh quyết định phá lệ Có lẽ bởi vì anh đã uống say mất rồi, cũng có lẽ do dục vọng kìm nén đã quá lâu chăng, hay cũng có thể do ngày này của mười sáu năm trước, anh nhìn thấy cô ấy, anh không muốn trải qua những ngày tháng cô đơn một mình nữa...
Cũng có thể, người con gái đang run rẩy ngồi cuộn tròn trong góc ngay trước mắt anh ...đột nhiên khiến trong anh gợi lên một cảm xúc mà chính anh đã đánh mất từ rất lâu đó là...lòng thương xót Nói tóm lại, anh muốn cô Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động.
Nam Cung Nghiêu ngồi trên giường, nhìn về phía người con gái vẫn còn đang run rẩy ngồi cuộn tròn ở bên ngoài, cô khiến anh cảm thấy thật buồn cười, dáng vẻ của chính mình đáng sợ đến vậy sao?
"Lại đây " Rất ít khi anh lặp lại một câu nói hai lần.
Âm điệu xuất phát từ giọng nói của anh tuy không có nửa điểm gì gọi là ép buộc nhưng lại khiến người khác không cách nào phản kháng lại.
Cơ thể của Uất Noãn Tâm không hề động đậy, từ đầu đến cuối vẫn không dám "Tôi..." "Nếu như cô không tình nguyện vậy cô có thể bước ra khỏi nơi này, tôi không bao giờ ép buộc bất kỳ người phụ nữ nào " Nhìn thấy cô vẫn không nhúc nhích, muốn cùng anh chơi trò mèo vờn chuột sao, Nam Cung Nghiêu lấy điện thoại ra "Tôi không ngại tự mình nói với ông chủ của cô, tôi đối với cô rất vừa ý..." "Không cần " trong lòng Uất Noãn Tâm hoảng hốt, kích động chạy về trước giật lấy điện thoại, do gấp gáp nên bước chân của cô lảo đảo, làm cho cả người cô trực tiếp ngã nhào vào lòng của anh, trong lúc hoảng loạn cô muốn nắm lấy một cái gì đó đó để giữ thăng bằng, nhưng như thế nào lại khiến cô nắm trúng...tiểu đệ đệ của anh, khiến nó đột nhiên căng cứng lên, trêu chọc làm cho cô hoảng hốt một phen.
Cô xấu hổ đến mức mặt đỏ đến tận mang tai Nam Cung Nghiêu từ từ dời tầm nhìn xuống, đối mặt với việc đã xảy ra anh chỉ còn cách là nắm lấy bàn tay đang giữ tiểu đệ đệ của mình, khóe miệng gợi lên một nụ cười mỉa mai "Tôi thích cách thức chủ động này của em " "Không, không phải....Tôi, tôi...." Uất Noãn Tâm bối rối đến mức líu lưỡi, vội vàng rút tay lại nhưng anh lại nắm lấy chiếc cằm của cô, buộc cô phải nhìn thằng vào đôi