Chương 3
ướt vừa rồi, lúc này đang mặc vào bộ quần áo màu xanh lam, như thể đang bù đắp cảm giác tiếc nuối trong ngày âm ụ Khoảnh khắc nhìn sang bàn uống trà, cô chợt sửng sốt.
Sao lại là anh?
"Cố Vân Dực." Người đàn ông đang ngồi tự giới thiệu về mình, khóe miệng hiện ra hai lúm đồng tiền.
Khương Thanh Vũ hơi cúi đầu "Tôi tên là Khương Thanh Vũ." Mẹ nói Cố Vân Dực là cháu đích tôn của ông Cố.
Câu nói này đã khiến Khương Thanh Vũ hoài niệm về món ngon ở thủ đô và cả những người bạn mà mình từng chơi.
"Con nhớ ông Cố mà, hồi bé con còn chơi chung với Cố Diễm." Cố Vân Dực nghe thấy tên Cố Diễm thì nụ cười trên mặt dần phai đi.
"Hai người rất thân à?" "Bây giờ cũng không gọi là thân, dù sao cũng đã rất nhiều năm không gặp rồi." Cố Diễm là con trai Cố Chính Minh – con thứ của Cố Giang, chỉ lớn hơn Khương Thanh Vũ hai tuổi.
Hồi bé hai nhà thân thiết hơn bây giờ nhiều, Cố Diễm từng tới Nam Thành, tính cách vui vẻ hướng ngoại, không thâm trầm chững chạc như Cố Vân Dực trước mặt.
Cộng thêm con nít rất dễ thân nhau, tất nhiên là vừa nhắc tới nhà họ Cố, Khương Thanh Vũ sẽ nhớ tới anh ấy ngay.
"Mẹ tôi bảo tôi dẫn anh đi dạo." Cô gái đi phía trước, người đàn ông đi phía saụ Thỉnh thoảng có người đi ngang qua, sẽ vì hai người này mà dừng chân vội nhìn một cái.
Nam Thành không giống thủ đô, gió thổi vào mặt là ẩm ướt, không có cảm giác đau rát mặt.
Cố Vân Dực nhìn chằm chằm mưa phùn rơi trên mặt nước, ánh mắt dần chuyển lên người Khương Thanh Vũ.
Trước khi rời nhà ông nội có nói, năm ngoái Khương Thanh Vũ bị tai nạn xe, nhưng trông có vẻ không nghiêm trọng.
Có lẽ đúng như ông ấy nói, chỉ là việc nhỏ.
"Bên kia là nơi nào thế?" Cố Vân Dực chỉ ngọn núi nhỏ ở xa, ngày mưa âm u mây bay rất thấp, tầng tầng lớp lớp xếp chồng lên nhau, giống như tranh thủy mặc.
"Là một ngọn đồi cách đây rất xa, bên trên có miếu, còn có người ở." Đúng lúc này điện thoại Khương Thanh Vũ reo lên.
Trong nhà đã lâu không có đàn ông, Khương Hoa kêu cô mua đôi dép nam, Cố Vân Dực sẽ ở lại đây vài ngày.
"Tôi đã quấy rầy gia đình em sao?" "Không có, trong nhà chỉ có hai mẹ con tôi, có khách cũng rất tốt, chỉ cần anh không cảm thấy nhàm chán là được." Trong trấn nhỏ chỉ có hai cửa hàng, ở đây người dân sinh hoạt rất tùy tính.
Trời mưa trên đường không có ai, có một cửa hàng dứt khoát không mở cửa, cho nên chỉ có một cửa hàng đang kinh doanh.
Dép nam ở cửa hàng này chỉ còn lại mấy đôi, không có size của Cố Vân Dực.
"Lên thành phố đi, cách đây cũng không xa." Người đàn ông sải bước đi ra ngoài, xe đang đậu trước cửa nhà cô.
Khi anh nói với Khương Hoa rằng muốn dẫn Khương Thanh Vũ ra ngoài, rõ ràng trên mặt bà ấy hơi mất tự nhiên.
"Được, các con nhớ chú ý an toàn nhé." Dọc đường đi, hai người chỉ nói được vài câụ Thỉnh thoảng Cố Vân Dực sẽ nhìn cô gái ngồi ở ghế phụ, sắc mặt cô trắng bệch còn hơn lúc mới gặp, mỗi lần dừng xe đều phải nhìn một cái.
Khóe miệng hơi cong lên của anh dần thẳng lại, trong mắt dâng lên mấy vòng gợn sóng.
Đến tận bây giờ, anh mới biết điều trị sau chấn thương mà ông nội nói đến là gì.
nannan Không giống với