Chương 15
nhìn cô mấy giây rồi cầm áo khoác đang vắt ở lưng ghế lên đi xuống tầng.
Mới đầu khi nghe thấy tiếng bước chân ở phía cửa sân, Khương Thanh Vũ còn tưởng rằng lại có khách mới đến.
Cô khẽ dịch người sang bên cạnh để nhường đường, nhưng dường như bóng đen cao lớn kia lại đi về phía mình, chứ không đi đến quầy lễ tân hay phòng riêng.
\'\'Anh Cố?\'\' Không khí ẩm ướt vào ban đêm khiến cơ thể người đàn ông tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, cặp chân dài thon gọn đi đến trước mặt cô, đôi mắt đang nhìn cô còn sâu thẳm hơn cả màn đêm.
Dưới ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn, cô như được bao phủ bởi một vầng hào quang mơ hồ.
Góc nghiêng khuôn mặt được nhuộm bởi ánh sáng tinh tế và dịu dàng đặc trưng của ánh nến.
Người đàn ông nheo đôi mắt hẹp dài lại, trong con ngươi vẫn luôn lạnh lùng và bình tĩnh lóe lên một tia cảm xúc phức tạp.
Khương Thanh Vũ mặc chiếc váy này đi ra ngoài vào ban ngày thì còn được, nhưng một khi gió đêm nổi lên thì trông hơi mỏng manh.
Anh khẽ đáp một tiếng \'\'ừm\'\', khoác áo khoác lên người cô.
Đi ra từ quán trà, được anh cầm suốt một đường, ít nhiều gì bên trong áo khoác cũng nhiễm nhiệt độ cơ thể của anh và mùi hương của trà.
\'\'Anh chưa đi sao?\'\' Cố Vân Dực đột nhiên xuất hiện khiến Khương Thanh Vũ kinh ngạc.
Cô vốn nghĩ rằng sau khi đưa mình đến đây xong anh sẽ trở về, hoặc đi đến một chỗ khác thăm thú thành phố nhỏ ở vùng Giang Nam này, tóm lại sẽ không đợi ở chỗ này.
Đèn ở quán trà bên cạnh sáng choang, cửa sổ lớn đang mở rộng khiến Khương Thanh Vũ hiểu được nguồn gốc của hương trà trên người anh.
Anh vẫn luôn ngồi ở chỗ đó đợi cô, vì sao lại không đi, anh không thấy nhàm chán sao?
Trong lòng Khương Thanh Vũ Thiện cảm đối với Cố Vân Dực +1 \'\'Tôi vừa mới ra ngoài đi dạo, không có chuyện gì nên mới quay lại.
Phong cảnh ở nơi này không tồi đâụ\'\' Khương Thanh Vũ hơi nhướng mày, con người Cố Vân Dực này luôn như vậy, coi cô là một đứa trẻ hay sao, loại giải thích này làm sao tin được chứ.
Cô cúi đầu, ngọn cỏ ven đường lại mọc thêm chồi mới.
Vì cô không trả lời lại nên bầu không khí nhất thời hơi mập mờ.
Cố Vân Dực đã săn sóc quá mức con gái của bạn cũ bề trên.
Nhưng chuyện trí mạng nhất là, những sự dịu dàng vượt quá mức bình thường này của anh đã xâm chiếm cuộc sống của cô với tốc độ như gây nghiện.
Tống Vũ Nhiên vẫn chưa quay lại, nhưng sân đình ở đây được trang trí rất đẹp, có vài bông hoa đã hé nụ, cành dương liễu rủ bên người cô đang nhẹ nhàng đung đưa.
Có một phòng riêng mở cửa ra, nhưng không phải phòng của bọn họ.
Mấy người đã uống say loạng choạng bước ra, mùi rượu xộc đến khiến Khương Thanh Vũ đau đầụ Cố Vân Dực nhìn cô gái nhíu chặt mày, lẳng lặng nghiêng người sang.
Một cánh tay vòng sang ôm lấy cô, như đang ôm nhưng lại giống như không ôm cô.
Cả người cô được anh bảo vệ chặt chẽ ở trong lòng ngực, đến tận lúc mùi rượu đã tản bớt vẫn không buông ra.
\'\'Anh Cố.\'\' Tư thế này trông quá mờ ám, cô phải nhắc anh rằng người ta đã đi từ lâu rồi.
\'\'Ừ.\'\' Nhưng Cố Vân Dực vẫn không buông cô ra, nhịp tim của anh đập rất nhanh.
Đây không phải là sự bất an mà một người đã gần 30 tuổi nên có, nếu như