Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

Đông Thăng đành phải hé miệng, bọc rau dưa thịt nướng đưa vào khoang miệng, mới đầu là vị đắng nhẹ của rau cải, sau đó chính là mùi thịt mang theo vị giác vô cùng dụ hoặc, anh càng nhai ánh mắt càng tối dần.
“Ăn ngon không?” Giai Di cười hỏi.
“Không tồi.” Anh dựa vào ghế, thân thể lười biếng nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt, không rời được mắt.
“Vậy thì ăn nhiều một chút.” Cô cũng phục người này rồi, cái thái độ này còn có lệ hơn Đằng Huy nhà cô nữa.
Ăn thịt nướng xong, Giai Di đang định đi tính tiền, không nghĩ tới anh đã giành trả trước, sau đó một câu cũng nói liền bước đi ra ngoài.
Cô đứng ở ngoài xe, hướng về phía cửa sổ xe nói “Không phải đã nói là tôi mời à, sao anh lại trả tiền” “Không có việc gì.” Đông Thăng cũng không nhìn người ngoài cửa sổ.
“Vậy thì lần sau tôi lại mời anh ăn cơm.” Lý Giai Di tỏ vẻ bất đắc dĩ, người đàn ông này thật là bá đạo.
“Cô không lên xe à?” Anh đợi một hồi cũng không thấy cô lên xe liền hỏi.
“A?
Tôi phải về nhà, anh cũng trở về à?” Giai Di thắc mắc.
“Ừm.” Đông Thăng mở cửa xe giúp cô.
“Cảm ơn anh nhé.” Cô cũng không khách khí, lại ngồi lên xe anh.
Thông qua hiểu biết của Lý Giai Di, thì người đàn ông bên cạnh làm việc cùng một cao ốc với cô, anh ở tầng trên cùng, làm luật sư, tự mình làm ông chủ, cô thấy hơi ngưỡng mộ, tự mở công ty hẳn là có thể kiếm không ít tiền đâu nhỉ “Chúng tôi mới vừa dọn tới đây, hy vọng bình thường chúng ta có thể quan tâm lẫn nhaụ” Giai Di nhìn về phía anh.
“Ừ.” Mặt Thạch Đông Thăng không tỏ thái độ, chỉ gật gật đầụ Lý Giai Di thấy hơi xấu hổ, cô liền thay đổi đề tài hỏi “Anh với chị dâu đã kết hôn được bao nhiêu năm rồi?” “5 năm.” Đông Thăng rầu rĩ trả lời.
“Tôi cùng ông xã vừa kết hôn được một tháng.” Giai Di siết túi xách trong tay, tâm tình buồn bực.
Thạch Đông Thăng không đáp lời.
“Không có con sao?” Lý Giai Di lại hỏi.
“Không có.” “Cũng tốt, không có con thì tốt.” Cô thức thời ngậm miệng lại, người này đúng là tích chữ như vàng, hỏi anh cái gì thì cũng đều trả lời một hai chữ, chẳng lẽ ai làm luật sư đều như vậy sao?
Tới trước khu chung cư, cô nói lời cảm ơn rồi nhanh chân xuống xe.
Anh hạ kính xe mà nhìn cô tiến vào bên trong, bởi vì có hẹn với bạn đi đánh tennis, anh nhìn bóng lưng Lý Giai Di biến mất mới khởi động xe quay lại.
Một tuần qua đi, Lý Giai Di được thông báo chính thức được nhận vào làm của trường.
Cho nên buổi tối cô quyết định cùng Trịnh Đằng Huy ra ngoài ăn mừng.
Chuẩn bị xong thì hai người lần lượt đi ra cửa, lúc Đằng Huy đang khoá cửa thì Đông Thăng cùng Nhã Văn cũng vừa lúc đi ra ngoài.
“Hai người định đi ra ngoài à?” Hàn Nhã Văn nhìn thấy hàng xóm mới chuyển đến thì rất nhiệt tình.
“Ngày mai tôi nhậm chức nên muốn ra ngoài ăn một bữa chúc mừng.” Lý Di nói đúng sự thật.
“Vậy thì cùng nhau đi đi, chúng tôi cũng muốn ra ngoài ăn cơm” Nhã Văn mời nói.
“Cái này….” Giai Di nhìn sắc mặt người đàn ông trước mặt, sau đó chuyển hướng nhìn Trịnh Đằng Huy.
“Được chứ, vậy cùng nhau đi đi.” Đằng Huy cảm thấy không có vấn đề gì, đều là hàng xóm, cùng nhau ăn một bữa cơm còn có thể tăng thêm hiểu biết về nhaụ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡