Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

Giai Di bị hormone mãnh liệt của anh làm cho kích thích, cả người mềm nhũn.
“Em thật tàn nhẫn, anh đều cứng như vậy rồi, em nhìn xem ” Trịnh Đằng dùng sức đỉnh vài cái.
“Chiều nay em trở về sẽ bồi thường cho anh nhé, nghe lời nào.” Lý Giai Di xoay người, ôm lấy cậu trấn an.
“Vậy thì hôn anh một cái.” Đằng Huy đưa môi sát vào.
Giai Di thuận thế hôn lên môi cậụ Lại triền miên một hồi, cậu mới thả cô ra.
Nhà trẻ phỏng vấn ở một khu khác, vì Đằng Huy lái xe đi làm nên Giai Di chuyển sang đi bằng tàu điện ngầm.
Hôm nay cô mặc quần áo công sở, dù sao cũng là phỏng vấn, cần phải chú trọng bề ngoài.
Nhà trẻ có tên là “Tân Thái Dương”, do tư nhân mở, ở khu bắc rất có địa vị, rất nhiều gia đình giàu có đều gửi con đến nơi này.
Lý Giai Di không nắm chắc sẽ thành công, nhưng nghe nói phúc lợi nhà trẻ này không tồi, nên cho dù vì lý do nào thì vẫn nên nỗ lực một lần.
Lý Giai Di tràn đầy niềm tin, trải qua hai giờ phỏng vấn, cô được viện trưởng vẽ đường tương lai, đảm nhận giáo viên mầm non, hình tượng khí chất đều phải đạt, không thể nghi ngờ rằng Giai Di là phù hợp nhất.
Cô được thông báo về nhà chờ tin tức, nhưng cô có thể nắm chắc rằng bản thân sẽ trúng tuyển.
Từ nhà trẻ đi ra, đã là hai giờ chiều, bụng Lý Giai Di đói kêu lêu, cô muốn đi đâu đó ăn rồi về.
Nhà trẻ ở lầu 7 nên cô đứng trước thang máy chờ đi xuống, cửa thang máy mở, cô bước vào vẫn luôn xem điện thoại nên không phát hiện người đang đứng bên trong.
Thạch Đông Thăng đứng ở một bên, cực kỳ xấu hổ, nghĩ đến tối hôm qua người phụ nữ đứng bên cạnh mình kêu dâm, mặt anh liền nóng lên.
Vì không muốn cô chú ý đến, anh xê dịch sang một góc, nhưng thân hình cao lớn của anh muốn không bị phát hiện thì hơi khó.
Lý Giai Di tìm được nhà hàng liền đem điện thoại cất vào túi xách.
Lúc này Thạch Đông Thăng thật sự muốn ngừng thở, ngửi được mùi hương trên người cô, cả người anh liền khó chịu không ngừng.
Giai Di vuốt tóc một cái, cả thang máy đều bay mùi hương của cô.
Không biết sao lại thế này, tâm Đông Thăng bị cô cào cho ngứa ngáy, anh không nói ra được chỗ nào kỳ lạ, chỉ biết rằng cả người mình đang rất khác thường.
Thang máy xuống tới lầu một, một khắc dừng lại kia, có thể do hệ thống có vấn đề, thang máy rung một chút, Lý Giai Di mang giày cao gót nên không đứng vững, trực tiếp nghiêng người hướng về Thạch Đông Thăng.
Đông Thăng đỡ lấy cô, anh nhìn cái trán trắng nõn cùng gương mặt tinh xảo của người trong ngực, lồng ngực “thịch” một cái.
“Ơ…..
Thật xin lỗi.” Lý Giai ngẩng đầu lên, mới phát hiện người đỡ lấy cô thế nhưng là đàn ông cách vách.
“Không sao chứ?” Thạch Đông Thăng ra vẻ trấn định.
Cô ngã vào lòng ngực anh một lúc lâu mới ý thức được không ổn, lập tức hoảng loạn đứng lên.
“Không có việc gì.” Lý Giai Di xấu hổ sửa sang lại quần áo.
Bởi vì không có ai bước ra nên cửa thang máy lại đóng vào, Thạch Đông Thăng không chần chừ mà ấn nút mở, bước một bước đi ra ngoài.
“Đừng đi vội.” Giai Di đuổi theo sau, cô nghĩ anh đã giúp lại là hàng xóm, về sau khó tránh khỏi sẽ có tiếp xúc, mời anh ăn một bữa cơm coi như cảm ơn.
“Có việc gì à?”


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡