Chương 12
dù sao anh cũng ăn mất bữa sáng của cô rồi, cô ăn lại một hộp cơm cũng là bình thường.
Đi tới công ty của anh, đa số nhân viên đều đã tan tầm về nhà, chỉ có nhân viên lễ tân cùng nhân viên an ninh ở lại.
Lý Giai Di nhìn đến quy mô công ty thì hơi kinh ngạc.
Đây mà là công ty nhỏ sao Rõ ràng rất lớn luôn đó.
Giai Di được anh dẫn vào văn phòng, cô quan sát xung quanh, phát hiện căn phòng được bố trí khá đầy đủ, có sô pha, bàn ăn, còn có một cái giường nhỏ, thậm chí bên cạnh có cả ghế mát xa cơ.
“Cô ngồi lên sô pha đi.” Đông Thăng đóng cửa lại nói.
“Được.” Giai Di đi qua, có chút câu nệ mà ngồi xuống.
Đột nhiên tiến vào lãnh địa xa lạ của giống đực, một giống cái thường ngày dâm đãng cũng sẽ trở nên cẩn thận.
Thạch Đông Thăng chuyển bàn ăn nhỏ đến chỗ sô pha, sau đó cầm hộp cơm lại đây.
“Đây là cơm với đồ ăn, không biết có hợp khẩu vị cô không.” Đông Thăng ngồi vào bên cạnh, anh không hiểu hiện nhiệt tình quá mức, đãi khách như bình thường, mở nắp cơm hộp, đưa đũa cho Giai Di.
“Đừng khách khí như vậy, đều là bạn bè với nhau mà.” Lý Giai Di không phải kiểu người hay ra vẻ, người ta đã mời cô ăn cơm thì sao có thể ghét bỏ chứ.
“Bạn bè?” Đông Thăng nghe hai chữ kia thì mày nhăn lại.
“Nhìn ngon quá.” Giai Di mở hộp cơm ra, cô thấy đồ ăn bên trong cũng được, còn có cả món cô thích ăn là gà Cung Bảo.
“Thích thì tốt.” Toàn thân anh đang rất nóng, cảm giác như ăn trúng xuân dược vậy, một câu nói của cô cũng đủ làm anh tưởng tượng đến việc đè cô ra sô pha.
“Ừm Ăn rất ngon.” Lý Giai Di gắp một miếng thịt bỏ vào trong miệng, nhai nhai, hương vị khá ổn.
“Vậy à?
Đây là lần đầu tiên tôi đặt nhà hàng này.” Thạch Đông Thăng thấy khóe miệng cong lên của cô, anh liền biết đồ ăn này hợp khẩu vị.
“Thật sự ăn khá ngon, lát nữa anh cho tôi địa chỉ đi, sau này tôi cũng gọi chỗ này đặt cơm.” Giai Di nhìn chằm chằm anh nói.
Đông Thăng dừng một chút, sau đó nói “Nếu không thì sau này buổi sáng cô làm thêm một phần sandwich cho tôi, còn buổi trưa tôi sẽ mời cô ăn cơm, như vậy có thể cùng nhau tâm sự, thế nào?” “A?
Không ổn lắm đâu ” Giai Di nghe anh nói như vậy thì theo bản năng muốn cự tuyệt.
“Không có gì không ổn, buổi sáng tôi ăn của cô, buổi trưa mời cô ăn, đều là chuyện nên làm.” Đông Thăng không nhanh không chậm thuyết phục cô.
“Thật sự không ổn lắm đâụ” Giai Di cảm thấy ý đồ của anh cũng quá rõ ràng rồi, hai người ăn cơm riêng với nhau, đây là chuyện hai người đã kết hôn nên làm sao Lý Giai Di không ngốc, ánh mắt anh nhìn cô có xen lẫn dục vọng, cô sao có thể không nhìn ra?
Trước khi kết hôn cô không thiếu người theo đuổi, tuy trong lòng cũng hơi dao động nhưng bản thân vẫn biết điểm giới hạn mà dừng lại, hơn nữa hiện tại đã kết hôn, càng không thể có quan hệ mập mờ với người đàn ông khác.
Nhưng khi đối mặt với Thạch Đông Thăng, người liên tục phát ra hormone nam tính, cộng thêm bề ngoài đẹp trai, bất cứ người phụ nữ nào cũng sẽ do dự.
Nhưng Giai Di hiểu người đàn ông này nhìn bên ngoài trông đứng đắn, trên thực tế bên trong rất đáng sợ.
“Không có gì không ổn, sau này