Chương 5
Kim là rất ít, bởi vì anh luôn bận rộn với công việc, giống như là những loại hoạt động chơi bóng vô nghĩa này, anh chưa bao giờ tham gia cả.
Đương nhiên, cũng có khả năng là do cô chưa bao giờ làm trò ra ngoài chơi bóng như vậy trước mặt Ngụy Kim.
Ngụy Kim nhìn cô ngồi xuống ghế, váy trên người liền căn ra kéo lên tới đùi, anh khóa mi “Về sau cố gắng đừng mặc những loại váy thiếu vải như vậy nữa.” Từ Toa nhìn chân thon dài trắng nõn chính mình “Bên ngoài có rất nhiều phụ nữ đều mặc giống như vậy, em cảm thấy rất đẹp mà.” “Mấy người đó là mấy người đó, em là em.” Ngụy Kim nói, “Đừng học theo mấy người đó, anh không thích.” Từ Toa nói “Nhưng mà em thích nha.” Ngụy Kim đem xe quẹo vào, rồi dừng lại ven đường, con ngươi đen nhánh nhìn Từ Toa ngồi ở ghế phụ “Anh thấy em rõ ràng là không thích mặc như vậy, nhưng mà là thích lộ cho người khác xem đấy.” Ánh mắt anh di chuyển, nhìn nửa người dưới của Từ Toa “Ngắn như vậy, trắng như vậy, đều không thể ăn mặc như vậy được.” Miệng Từ Toa hơi hơi nhếch lên, đôi mắt trợn tròn.
Như là không thể tin được Ngụy Kim sẽ nói ra những loại lời nói này.
Ngụy Kim nhìn cô một cái, tắt động cơ xe, đem ghế phụ hạ xuống, cởi bỏ đai an toàn, chân chen qua, đến trước mặt Từ Toa.
Cúi người, tàn nhẫn mà nhéo mạnh lên cằm cô “Như thế nào, là anh nói không đúng sao?” Anh tức giận đến nỗi cả con ngươi đều hóa đỏ, không gian bên trong xe hơi hẹp, không khí cũng bởi vì cảm xúc của anh mà trở nên vặn vẹo hơn.
Từ trước tới nay Từ Toa chưa từng thấy qua gương mặt giận dữ của anh, có chút sợ hãi, cằm bị anh niết đến đau nhức, nhưng cũng không dám lên tiếng.
“Nói ” Ngụy Kim đè nặng giọng nói rống to lên, đồng thời tay đang niết lấy cằm cô cũng tăng thêm phần lực.
Từ Toa bị anh làm cho hoảng sợ, lệ trong mắt từ từ trào ra “Anh như thế nào sao lại muốn quản em?
Mỗi người phụ nữ đều có quyền theo đuổi quyền lợi làm đẹp của riêng mình, em muốn ăn mặc như vậy thì cứ ăn mặc như vậy, anh không có quyền quản em ” Không biết là bởi vì do sợ hãi , hay phẫn nộ, cơ thể cô có chút run lẫy bẫy, nhưng vẫn cố dùng hết dũng khí của mình, dùng đôi mắt đẫm lệ, con ngươi mông lung mà trừng mắt với anh.
Ngụy Kim nhìn cô như vậy, lại nhớ đến lúc ở trên giường, cô bị anh đùa bỡn đến tàn nhẫn cũng giống như thế này, trong mắt rưng rưng lệ, thân thể không ngừng run lên, duy chỉ điểm khác biệt chính là cô chưa bao giờ sẽ trừng anh như vậy.
Ngụy Kim đột nhiên nghiên đầu, hôn lên môi cô.
Bên trong xe không mở đèn, đèn đường bên ngoài mờ nhạt, chiếu thẳng vào bên trong xe cũng không rõ lắm, nhưng Từ Toa lại có thể thấy rất rõ gương mặt của Ngụy Kim.
Nỗi niềm tức giận của anh dường như đã tiêu tan.
Thật không thể hiểu nỗi đàn ông.
Cô nhắm mắt lại, đầu lưỡi chủ động linh hoạt vươn đến môi Ngụy Kim tiến thẳng vào bên trong, cánh tay quấn lấy cổ anh.
Bầu không khí trong xe, trong nháy mắt như có ngọn lửa len lõi vào.
Môi cùng lưỡi đinh hương của hai người triền miên, thâm nhập thăm dò lẫn nhaụ Nhưng vào giờ này khắc này, tình cảm như được đốt cháy mãnh liệt tràn ngập hơn.
Đương nhiên, tình cảm mãnh liệt