Chương 5
Hôm nay anh Khố nhỏ không có ở đây đâụ" Cô chỉ biết bế chú chó vào trong ngực Thực ra, không thể trách con chó nhỏ.
Những con vật mà Trần Bắc Đàn nuôi, không có con nào không khiến người ta khiếp sợ.
Trần Bắc Đàn thích nuôi thú dữ mèo hoang, báo săn, sư tử trắng...
Nhưng con vật thường xuyên đi theo anh nhất là một chú chó Doberman Đức rất lớn, tên Trần Bắc Khố.
Với vẻ ngoài lạnh lùng và mạnh mẽ, nó chỉ cần ngồi im đã đủ khiến người ta run rẩy, chẳng khác gì chủ nhân của nó.
Trong nhà họ Trần, không ai là không sợ Trần Bắc Đàn.
Thậm chí, ba của họ, Trần Huyên Trung, cũng phải dè chừng người con trai cả xuất sắc và đầy tham vọng này.
Khi đến cửa văn phòng Trần Bắc Đàn, Trần Vi Kỳ không bấm chuông mà trực tiếp nhập khóa quét võng mạc.
Sau đó, cô rất bình thản nhấc chân, đá cửa đi vào.
Hành động này lập tức khiến tất cả nhân viên ở tầng này tự động rút vào phòng làm việc, tránh xa chiến trường sắp diễn ra.
Anh em nhà họ Trần lại chuẩn bị cãi nhaụ Trần Bắc Đàn đang trong một cuộc họp trực tuyến quốc tế.
Gương mặt uy nghiêm không chút cảm xúc của anh ta càng thêm lạnh lùng khi ẩn sau cặp kính.
Anh ta chỉ khẽ giơ ngón tay, ra hiệu tạm dừng cuộc họp, sau đó tắt camera và ngẩng lên nhìn người đang đứng ở cửa – Trần Vi Kỳ.
Ánh mắt anh ta lóe lên chút ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng chuyển thành vẻ không hài lòng một cách rõ rệt.
"Nếu vì thằng nhóc minh tinh kia mà em cắt tóc, thì anh không ngại tìm người cạo trọc nó đâụ" Trần Bắc Đàn nói một cách lạnh nhạt.
Trần Vi Kỳ giận đến mức sống mũi cay xè, gương mặt trắng ngần cũng dần ửng đỏ, khiến cô trông như một món đồ sứ mong manh dễ vỡ.
Cô nghiến răng, gằn từng chữ "Trần Bắc Đàn, em cảnh cáo anh, đừng động vào anh ấy " Trần Bắc Đàn nhún vai bất lực, châm một điếu thuốc.
Ánh lửa cam nhảy múa trên mặt kính của anh ta, khiến anh ta càng thêm lạnh lùng "Cứ động một tí là nổi giận.
Mãi không lớn được.
Lại đây, để anh cả xem thử cái kiểu tóc lộn xộn của em nào." Trần Vi Kỳ lau đi giọt nước mắt sắp rơi đó đi, cầm hộp đựng thuốc lá bằng gỗ ném thẳng vào anh ta "Đồ khốn nạn Đồ chó chết Có phải anh đã cho Trang Thiếu Châu địa chỉ email cá nhân của em không?
" Trần Bắc Đàn thản nhiên gạt tàn thuốc "Anh ta liên hệ với em nhanh vậy sao?" Trần Vi Kỳ bật cười lạnh lẽo "Quả nhiên là anh.
Anh đã thỏa thuận gì với anh ta?
Đủ giá trị để anh vội vàng bán em đi như thế.
Em là quân bài tốt nhất trong tay anh, đúng không?" Trần Bắc Đàn dập điếu thuốc chỉ mới hút vài hơi vào gạt tàn, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Trần Vi Kỳ.
Áp lực từ anh ta tỏa ra một cách tự nhiên nhưng đầy mạnh mẽ "Vi Vi, đừng nói những lời khiến anh khó chịụ Em rõ hơn ai hết việc gả cho Trang Thiếu Châu có ý nghĩa gì." "Ly cà phê sáng nay, em hoàn toàn có thể hất thẳng vào mặt Trần Tâm Đường.
Mà chồng cô ta, đảm bảo sẽ không dám hó hé một tiếng nào." Những chuyện xảy ra dưới lầu không thoát khỏi tầm mắt anh ta.
Chồng sắp cưới của Trần Tâm Đường có địa vị không tầm thường ở Hồng Kông.
Anh ta là con trai út của ông Trịnh và bà vợ hai.
Mặc dù không thể thừa kế ngành