⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 28

phải họp sớm." Sau khi lên xe không lâu, thư ký Bạch gọi điện đến, báo cáo tình hình buổi tối "Thưa sếp, chúng tôi đã đưa cô Trần về nhà an toàn theo như sự chỉ đạo của anh." "Cô ấy chịu lên xe của tôi à?" Trang Thiếu Châu khẽ nhắm mắt, tựa lưng vào ghế.
"Ban đầu cô ấy không chịu, nhưng trời mưa quá lớn.
Vừa ra khỏi cửa đã gặp một vụ tai nạn giao thông.
Cô Trần biết xe thể thao không an toàn nên mới đồng ý lên xe của chúng ta." Trang Thiếu Châu khẽ ừ một tiếng.
Đầu dây bên kia tiếp tục báo cáo "Chìa khóa xe hiện đang ở chỗ tôi.
Tôi nói với cô Trần là chờ vài hôm nữa bão tan sẽ gửi trả lại xe." Trang Thiệu Châu cười nhạt "Cô ấy đối xử với cậu chu đáo thật đấy." Thư ký Bạch "............" Không phải chứ, thưa sếp, tôi đã đủ khổ rồi mà "Mai đưa chìa khóa xe cho tôi." "Ồ vâng, được ạ " Thư ký Bạch vội vã đáp lời, chợt nhớ ra điều gì, lắp bắp nói "À đúng rồi, thưa sếp, còn một chuyện nữa...
nhưng...
tôi không chắc có nên nói hay không..." Trang Thiếu Châu bật cười, gương mặt điển trai chìm trong bóng tối của màn đêm "Neil, cậu nói xem, có phải tôi nên sa thải cậu không?" Thư ký Bạch nhắm mắt, vội vàng nói nhanh "Cô Trần không mang bó hoa anh tặng đi.
Cô ấy nói bó hoa đẹp như vậy, cứ để lại phòng bao để vị khách tiếp theo thưởng thức " "..............." Trang Thiếu Châu bị nghẹn một cách không thương tiếc.
Không ngờ lần đầu tiên tặng hoa của mình lại thất bại.
Thậm chí cô còn không chịu giả vờ mang về nhà rồi vứt đi.
Hầu kết nổi bật trên cổ anh chậm rãi chuyển động, khó mà đoán được cảm xúc trong lòng, giống như đang hút một điếu xì gà vừa cay vừa đắng mà chẳng tìm thấy chút ngọt ngào nào.
Sau một lúc im lặng, khiến thư ký Bạch suýt nghẹt thở, anh chỉ thốt lên một câu "Biết rồi" rồi cúp máy.
Hôm sau, thư ký Bạch mang chìa khóa chiếc Aston Martin đến với tâm trạng lo lắng, hai tay cung kính dâng lên.
Trang Thiếu Châu không thèm nhìn, trực tiếp ném chìa khóa vào ngăn kéo.
.................
Mấy ngày tiếp theo, cơn bão mang tên "Hắc Báó lặng lẽ đi qua.
Thời tiết dần quáng đãng hơn, mây mù và sương mưa trên cảng Victoria tan gần hết, các tòa cao ốc san sát nhau cũng dần lộ diện.
Trong những ngày bão, Trần Vi Kỳ lái một chiếc G Class đến công ty.
Xe cao quá, nên mỗi lần mặc váy ngắn lên xuống xe đều rất bất tiện, cứ như đang leo núi.
Đợi khi bão đi qua, cô lại đổi sang lái xe thể thao nhưng cảm thấy có gì đó không đúng.
Tiếng động cơ của chiếc Lamborghini không được chỉnh sửa nghe như tiếng máy kéo, ồn ào hơn cả giọng của Dịch Tư Linh.
Ngay khi vừa khởi động, cô đã tắt máy.
Ngồi trong khoang lái chật chội và không thoải mái, cô nhìn quanh gara với bảy tám chiếc xe, cuối cùng nhớ ra chiếc Aston Martin của mình vẫn còn ở chỗ thư ký của Trang Thiếu Châụ Đó là chiếc xe cô thường lái nhất, được tùy chỉnh toàn bộ theo sở thích của cô, từ khả năng cách âm đến tính năng điều khiển đều hoàn hảo, tất nhiên, giá cả cũng "đẹp" đến mức kinh ngạc.
Chẳng phải đã nói đợi thời tiết tốt sẽ trả lại hay sao?
Bây giờ bão đã qua hai ngày rồi.
"Thư ký Bạch này...
còn không giữ lời hơn cả Dịch Tư Linh." Cô lẩm bẩm một câu, nhưng nếu đối phương quên thì cô cũng chẳng làm gì được.


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡